05/06/2009

TIN VỀ THẠC SỸ NG.THỊ BÍCH HẠNH


       
                   Thạc sỹ:Ng. thị bích Hạnh

Cô giáo bị đuổi việc vì 'xuyên tạc đường lối'


Xem>> Thạc sỹ Ng. thị bích Hạnh bị thôi việc

Một nữ thạc sỹ, giảng viên môn văn vừa bị Sở Giáo dục tỉnh Quảng Nam quyết định cho thôi việc vì vi phạm kỷ luật.

Báo Dân Trí trích quyết định của Sở Giáo dục nói rõ cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh, 28 tuổi, bị buộc thôi việc vì "đã vi phạm nghiêm trọng trong việc xuyên tạc đạo đức nhà giáo; sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà nước; xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục".

Cô giáo Hạnh trước khi bị cho thôi việc đã được nhận vào giảng dạy tại trường Trung học Phổ thông chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm theo diện 'thu hút nhân tài' của tỉnh Quảng Nam.

Nói chuyện với BBC từ Quảng Nam, nơi cô đang hoàn tất thủ tục chế độ, cô Bích Hạnh cho biết trong một số tiết dạy hồi năm ngoái, cô đã đề cập với các em học sinh một số bài viết trên các trang mạng hải ngoại như talawas và tienve.org với mục tiêu 'hướng dẫn các em biết cách tự học, tự đọc, tự tìm tòi phân tích thông tin'.

Tuy nhiên sau đó, theo phản ánh của học sinh, cô Hạnh đã bị điều tra làm rõ về việc "tuyên truyền tư tưởng phản động".

"Lúc chuyện xảy ra, tôi đang làm chủ nhiệm lớp 10 toán, và bị quyết định thôi không chủ nhiệm nữa. Thế nhưng, tôi vẫn được giảng dạy bình thường, cho tới gần đây khi Sở có quyết định cho thôi việc."

'Chưa có dự định'

Chính thức từ 01/06, thạc sỹ Nguyễn Thị Bích Hạnh đã phải ngừng việc giảng dạy.

Cô Hạnh cho biết sau khi hoàn thành thủ tục chế độ, cô sẽ về quê ở Nghệ An nhưng "chưa có dự định gì rõ ràng".

Cô nhận định: "Việc dạy học của tôi trong tương lai có lẽ sẽ khó khăn với hồ sơ như thế".

Được biết, cô Bích Hạnh là người Công giáo, đã tham gia giảng giáo lý tại Nhà thờ Tam Kỳ hai năm nay và từng hiệp thông với Nhà thờ Thái Hà ở Hà Nội trong các vụ việc gây tranh cãi hồi năm ngoái.

"Người ta cho rằng tôi là người Công giáo, lý lịch lại không tốt vì bố tôi đã phải đi cải tạo 20 năm cho nên tôi có 'tư tưởng khác'".

Tuy nhiên theo cô Hạnh, điều này không được ghi trong các văn bản hồ sơ chính thức của ngành giáo dục.

Khi được hỏi liệu việc giới thiệu các website hải ngoại không được lưu hành trong nước tới học sinh có phải là vi phạm quy định hay không, cô Bích Hạnh trả lời: "Tôi không nghĩ như thế, vì nhiều giáo sư nổi tiếng của Việt Nam đều đã viết bài đăng trên các website đó".

"Cho dù các trang web đó chưa được chính thức ở Việt Nam nhưng học trò bây giờ, dù chính thức hay không, các em vẫn đọc và đọc rất nhiều."

"Đó là mong muốn và nguyện vọng chính đáng của các em."

Trên RFA:

Cô Giáo bị buộc thôi việc vì khuyến khích học sinh tìm hiểu thông tin trên Internet

2009-06-04

Báo chí Việt Nam gần đây đưa tin một giáo viên dạy văn tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, tỉnh Quảng Nam, là thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh, bị cho thôi việc vì “sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà Nước.

Cô Hạnh còn bị buộc tội "xuyên tc đường li ca Đng, ch trương pháp lut ca Nhà nước, vi phm quan đim ni dung giáo dc trong vic cp nhp khai thác, truyn bá trang web phn đng, phn giáo dc.”

Chúng tôi liên lc vi nhà giáo này đ tìm hiu s vic. Cô cho biết, cô tt nghip thc sĩ ti Đi Hc Đà Lt vi lun văn có đ tài “Hoàng Cm Trong Tiến Trình Thơ Vit Nam Hin Đi.”  Và cô cũng nói rng, chính cô đã chn Qung Nam làm mnh đt khi đu cho ngh dy hc ca mình. Xin gii thiu bài phng vn ca biên tp viên Thin Giao vi cô Nguyn Th Bích Hnh sau đây.

Bị điều tra và buộc thôi việc

Thin Giao: Xin được hi, các danh t “thôi vic,” “đui vic,” và “ngưng hp đng,” danh t nào phù hp nht vi hoàn cnh ca ch?

Nguyn Th Bích Hnh: Tôi nghĩ không có danh t nào phù hp vi hoàn cnh ca tôi c.

Tôi nghĩ tôi làm vic vi tinh thn nghiêm túc và vi tâm huyết ca mt nhà giáo. Quyết đnh ca S Giáo Dc làm tôi không hài lòng.

Quyết đnh này không rõ ràng. Bn thân h, nhng người ra quyết đnh, cũng không hiu rõ nhng chuyn gia tôi và hc trò. H ch nghe thông tin t hc trò, t công an và t nhng người khác. H làm vic vi nhau rt lâu, và ri đưa ra quyết đnh buc thôi vic tôi.

Tôi thy rng hành đng ca h là vi phm quyn dân ch và không tôn trng nhân quyn. H x lý công vic liên quan đến tôi mà không hi ý kiến tôi và ngay khi công an điu tra s vic, h cũng không gp tôi. H ch áp lc sang S và S đưa đến quyết đnh như vy.

Thin Giao: Cơ quan nào có tiếng nói quyết đnh trong v ca ch?

Nguyn Th Bích Hnh: Cơ quan có tiếng nói quyết đnh trong s thôi vic tôi là S Giáo Dc. Nhưng trước đó thì S không biết điu gì c. Công an điu tra trước, điu tra hc trò rt k, rt lâu. Sau đó thì h gp Hiu Trưởng, làm vic vi Giám Đc S, và S đưa ra quyết đnh buc thôi vic tôi.

Thin Giao: Gia ch và trường Nguyn Bnh Khiêm có hp đng làm vic không?

Nguyn Th Bích Hnh: Tôi v tnh Qung Nam theo din thu hút nhân tài. S Giáo Dc phân tôi v trường chuyên Nguyn Bnh Khiêm.

Quý v đang theo dõi cuc phng vn Đài chúng tôi vi cô giáo dy văn Nguyn Th Bích Hnh, người va b cho thôi vic ti trường chuyên Nguyn Bnh Khiêm vì “xuyên tc đường li ca Đng … truyn bá trang web phn đng …” Thc sĩ Bích Hnh cho biết cô khuyến khích hc trò chuyên ca mình bt chơi game mà nên dành thi gian tìm kiếm tri thc trên mng. Cô đã gii thiu vi hc trò các website, chng hn talawas, Hp Lưu, Tin V. Liên quan đến lun văn thc sĩ, cô Bích Hnh cũng nhn đnh “Nhân Văn Giai Phm cùng nhóm Sáng To là 2 nhóm có kh năng cách tân thơ, cách tân nn văn hc Vit Nam. Tiếc rng nhóm Nhân Văn Giai Phm đã b dp tt nhanh chóng…” Xin tiếp tc theo dõi cuc phng vn sau đây.

Tuyên truyền chống Nhà nước?

Thin Giao: Báo chí nói ch có nhng bài ging không đúng đường li chính sách lut pháp ca Nhà Nước. Theo trí nh, ch có nói nhng điu như vy vi hc trò ca mình?

Nguyn Th Bích Hnh: Tôi có nói, nhưng vi ni dung thế này. Khi lên lp, tôi dy bài “Hai Đa Tr,” mt bài tiếng Vit, mt bài phng vn và tr li phng vn.

“Hai Đa Tr” là bài ging văn rt hay, nhưng thi lượng không cho phép. Khi dy xong theo phân phi chương trình, tôi có nói rng các bn v nhà, đào sâu, t nghiên cu, t tìm tòi thêm v tác phm. Đây là mt tác phm hay, các bn có th tham kho thêm tài liu trên mng vì hin nay trên mng có nhiu bài viết đăng ti thông tin rt thú v.

Tôi cũng nói không phi bài viết nào trên mng cũng hay. Có nhng bài hay, nhưng cũng có nhng bài chúng ta đc và chn la thông tin.

Tôi có nói các bn cn cn thn vi thông tin trên mng, vì gn đây “cô đc mt bài viết trên mng ca giáo sư Lê Hu Mc nói rng Nht Ký Trong Tù không phi ca Bác H.”

Tôi nói các bn cn cn thn khi x lý thông tin. Lúc đó, mt em hc sinh phát biu rng Bác H là thn tượng ca c dân tc, ti sao li có thông tin như vy. Tôi tr li, rng “cô tin s tht, cái đp, chân lý luôn luôn tn ti, cho dù ai đó có tìm cách ph nhn, nó vn tn ti.”

Tiếp theo, tôi dy tiết “phng vn và tr li phng vn.” Tôi nói vi hc trò, cách tr li phng vn rt quan trng. Nó cho người ta biết người tr li phng vn có kiến thc bao nhiêu, văn hóa như thế nào, văn hóa ng x ra sao.

Tôi có ly mt ví d bên l, là khi Nông Đc Mnh ra nước ngoài, có người hi “ Vit Nam nhiu người nói ông là con Bác H, ông nghĩ sao v điu này.” Tôi nói vi hc sinh, tôi nghe phong phanh ông ta không nói có, cũng không tr li không, ch tr li “ Vit Nam, ai chng là con, là cháu bác H.”

Tôi ch dy hc trò cách tr li phng vn. Tôi không có ý đnh nói Bác H có con riêng hay chuyn này chuyn kia. Nhưng Ban Tuyên Giáo Tnh y Qung Nam nói cô Hnh nói Bác H có con riêng, và Tuyên Ngôn Đc Lp và Nht Ký Trong Tù không phi ca Bác. Đng thi còn có mt ni dung trong đó cô nói không nên thn thánh hóa Bác H.

Tôi không nói là không nên thn thánh hóa bác H. Tôi nói rng mi thiên tài đu là con người. Trước khi nhìn nhn là mt thiên tài, hãy nhìn nhn h dưới góc cnh mt con người đ thy cht người trong con người ca h. Tôi không h có ý đnh h b lãnh t hay xuyên tc, phn đng. Nhưng Ban Tuyên Giáo kết lun tôi nói 4 ni dung như thế.

Khi đưa ra quyết đnh, h kết ti tôi h b lãnh t và cu kết vi thế lc thù đch nước ngoài đ làm din biến hòa bình.

Thin Giao: Bây gi ch đnh như thế nào?

Nguyn Th Bích Hnh: Khi nhn quyết đnh, tôi nghĩ ti này là ti ca mt ai đó ch không phi ti mà người ta gán ghép cho tôi. Vì vy, tôi có ý đnh viết bài, đăng báo và gi đơn khiếu kin lên S, yêu cu S gii trình nguyên do dn ti buc thôi vic tôi.

Thin Giao: Xin cám ơn thi gian ca ch.

03/06/2009

TRỊNH CÔNG SƠN NẰM VÙNG (P.CUỐI)

Trịnh Công Sơn nằm vùng (Kết)

Liên Thành


Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng

Tóm lại TCS cung cấp những gì TCS biết. Nhưng những thông tin TCS cung cấp cho chúng tôi chỉ là 1/10 những sự việc mà TSC có. Nhiều sự việc rất quan trọng TCS đã tham gia, biết rõ ràng, tường tận, nhưng TCS vẫn giữ im lặng, không báo cáo. Cùng lúc, một đường dây nội tuyến khác đã phúc trình sự việc lại cho chúng tôi. Sau đây là vài trường hợp điển hình.

a) Tại bờ sông Hương thuộc vùng Gia Hội, đoạn đối diện với rạp Ciné Châu Tinh có một bến đò; thường xuyên có một chiếc đò của một cặp vợ chồng nghèo, neo tại đó, bán chè cháo độ nhật trên sông Hương về đêm. Người chồng là cơ sở nội thành của VC, nhưng thật ra lại là người của chúng tôi. Chiếc đò đó chúng tôi đã bỏ tiền ra mua và giao cho cơ sở sử dụng làm trạm liên lạc gặp mặt của cán bộ nội thành VC. Rất nhiều cán bộ, cở sở Việt Cộng trong tổ chức học sinh, sinh viên giải phóng thành phố Huế đến đó để hội họp, như Bửu Chỉ, Ngô Kha, Trần Hoài, Hoàng Thị Thọ, Phạm thị Xuân Quế… và ngay cả TCS cũng đã đến đó hội họp một đôi lần. Nhưng tuyệt đối không bao giờ TCS cho chúng tôi biết trạm liên lạc này.

b) Cũng như vậy, trạm thứ hai là một quán café gần nhà Thượng Nghị sĩ Trần Điền. Đây cũng là trạm liên lạc hội họp nội thành của bọn chúng. Chính TCS đã đi cùng Ngô Kha đến đây nhiều lần, nhưng TCS vẫn tuyệt đối không báo cáo lại. Chúng tôi cũng phát hiện rất nhiều thư từ, tài liệu VC từ nội thành Huế chuyển vào Saigon do TCS giao cho Nguyễn Hữu Đống truyền đi bằng những chuyến bay quân sự của một số bạn bè trong Không Quân, nên không bị ai soát hỏi.

Trịnh Công Sơn, bên tê


Nguyễn Đính Trần Vàng Sao
Nguồn: gio-o.com

TCS là người Cộng sản, hoạt động cho Cộng sản. Điều đó đúng, đúng 100%. Tôi khẳng định như vậy.

Câu hỏi, Trinh Công Sơn, bên tê? Đúng, TCS bên tê, hoạt động cho cộng sản. Cán bộ điều khiển và chỉ đạo trực tiếp TCS là Lê Khắc Cầm.

Như đã biết trong một buổi họp mặt tại Tuyệt Tình Cốc của Hoàng Phủ Ngọc Tường, vào thời điểm cao trào tranh đấu miền Trung đang lên cao 1965–1966, trước sự hiện diện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Đinh Cường, Nữ văn sĩ Túy Hồng, Trần Vàng Sao, Trần Quang Long, những tay SV tranh đấu gộc và cũng là đám cơ sở của Thành ủy Huế, Trịnh Công Sơn đã hát một ca khúc mới. Bài này chỉ nói lên nỗi bất hạnh của tuổi trẻ bị cuốn vào cơn bảo của cuộc chiến, nhưng hoàn toàn không nói gì đến nguyên nhân của cuộc chiến, di hại của nó, cũng như cách giải quyết vấn đề, như là nhạc của các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Anh Bằng, Phạm Duy, v.v... Đó là bài “Vết lăn trầm.”

“Vết lăn vết lăn trầm / Hằn trên phiến đá nâu thêm ưu phiền / Như có lần chim muông hằn dấu chân / Người đi phiêu du từ đó chưa thấy về quê nhà / Rộng đôi cánh tay chờ mong / Người chợt nhớ mình như đá...” (Bài thứ 9 trong tập Ca Khúc Trịnh Công Sơn, An Tiêm 1967, Bìa trước Đinh Cường, Lời tựa Tô Thuỳ Yên, Phụ bản Đinh Cường (2), Trịnh Cung, Bìa sau Đinh Cường – DCVOnline)


Tuý Hồng
Nguồn: gio-o.com

Đó là bài nhạc phản chiến đầu tiên của Trịnh Công Sơn. Tác phẩm này được thai nghén trong một cái lò cộng sản nằm vùng, theo ý muốn của cộng sản Hà Nội, dĩ nhiên nó phải là con đẻ của CS. Trong khi bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa đang cầm súng chiến đấu tất bật, thì TCS không làm gì cả, chỉ ăn xổi ở thì, đến nỗi chợt thấy “hoang vu quanh mình”, nên đi làm cộng sản.

Sau nầy TCS viết nhạc nói về cuộc chiến theo nhu cầu đấu tranh tại đô thị của đám SV, trí thức, hoạt động nằm vùng. Mục đích sáng tác của TCS là làm tê liệt tinh thần bất khuất truyền thống, làm thanh niên VN không muốn chiến đấu, trở nên bi quan nhu nhược, ỷ lại cầu an. Nhiệm vụ của TCS là chế ra những loại thuốc độc như thế!

Cũng đã có một vài phúc trình cho biết một vài bài nhạc phản chiến của TCS, nhưng chỉ có nhạc của TCS và lời thực ra của của Phan Duy Nhân. Phan Duy Nhân là một sinh viên, cán bộ cộng sản. Nếu người viết không lầm thì Phan Duy Nhân đã bị bắt và giam tại Côn Sơn từ sau Mậu Thân 1968.


Đôi điều về Đỗ Ngọc Yến

Ông Đỗ Ngọc Yến (ĐNY) là nhân viên tình báo của chính phủ VNCH. Nhiệm sở phục vụ là Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo.

Tình báo ngoại quốc đã phát hiện được những hoạt động của Ông Đỗ Ngọc Yến trong sinh viên hoặc báo chí tại Sài Gòn, như là một cán bộ nội thành VC. Họ đã không biết rằng Đỗ Ngọc Yến là nhân viên của Phủ Đặc ủy Trung ương Tình báo VNCH, được gài vào nằm vùng trong tổ chức địch, nên đã móc nối ông Đỗ Ngọc Yến. Là một người trung thành với đất nước, ông Yến trình sự việc nầy lên thượng cấp để xin chỉ thị. Ông đã được Phủ Đặc Ủy Trung Ương chấp thuận để ông làm việc cho tình báo ngoại quốc.

Tôi bạch hóa trường hợp của ông ĐNY, vì chính thể VNCH không còn, và Ông ĐNY cũng đã yên nghỉ. Tuy thế, ông ĐNY vẫn còn để lại một nỗi oan sai. Với mục đích đơn giản là trả lại danh dự cho một nhà báo, một điệp viên yêu nước, tôi viết vì những điều tôi ghi lại ở đây không vi phạm đến an ninh cá nhân của ông nữa.

Khi tấm hình ông Yến ngồi chung với Nguyễn Tấn Dũng, lúc chưa là Thủ tướng chính phủ CHXHCN Việt Nam, được đưa lên mạng internet, thì dư luận liền cho ông Yến là cộng sản. Ai chủ động tung tấm ảnh ra với mục đích gì cũng không phải là điều bí mật khó hiểu với bạn đọc.


Đỗ Ngọc Yến (giữa), Nguyễn Tấn Dũng (phải) khi là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (1998). Và con tằm lại phải tiếp tục nhả tơ.
Nguồn: OntheNet



Tấm hình đó chỉ có thể nói lên được một nửa sự thât. Tương tự như tấm hình của Eddie Adams chụp Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn đặc công cộng sản Bảy Lốp.

Cũng vậy, Đỗ ngọc Yến ngồi chung với Nguyễn Tấn Dũng có thể vì nghiệp dĩ tình báo của ông ta chưa dứt. Ngày xưa ông đã phải vì nhiệm vụ, tuân lệnh thượng cấp, là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH, hoạt động cho tình báo ngoại quốc. Và con tằm lại phải tiếp tục nhả tơ. Đó cũng là chuyện bình thường của một người làm tình báo chuyên nghiệp. Còn trái tim ông vẫn ở lại với VNCH.

Xin trả lại công bằng, công lý và danh dự cho Ông Đỗ Ngọc Yến, một chiến sĩ tình báo của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH.

Trở lại với Trịnh Công Sơn.

“Đến ngày 30 tháng Tư thì Sơn ở lại. Tôi nhớ buổi chiều đó, Ðỗ Ngọc Yến đến đón Sơn với một nhà báo Mỹ đề nghị Sơn đã có máy bay đưa gia đình Sơn đi Hoa Kỳ. Tôi rất muốn đi Hoa Kỳ nhưng mà Ðỗ Ngọc Yến lại không hỏi tôi. Sơn ở lại thì tôi cũng đành ở lại. Tôi thì đành thôi và sau đó thì tôi đi học tập ba năm.” (Bi kịch Trịnh Công Sơn, Trịnh Cung 2009).

Như thế Đỗ Ngọc Yến đã theo lệnh của ai đi cùng nhà báo Mỹ đến đề nghị đón Sơn và gia đình đi Mỹ vào ngày 30/4/1975?

– Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo VNCH? Điều này không có
– Tình báo Việt Cộng?
– Tình báo Ngoại Quốc?

Hẳn bạn đọc đã có câu trả lời ai đã phái Đỗ Ngọc Yến và nhà báo Mỹ đến đưa TCS và gia đinh đi Mỹ.

Những phân tích của CSQG Thừa Thiên Huế và suy nghĩ, ý kiến của tôi về Trịnh Công Sơn


Trịnh Công Sơn
Nguồn: vnweblogs.com

Là một cán bộ điều khiển TCS trong chiến địch xâm nhập vào hàng ngũ các tổ chức Cộng Sản tại Huế, trong một thời gian khá dài, BCH/CSQG Thừa Thiên Huế và tôi có những nhận xét sau đây.

1. Mặc dầu hợp tác với cơ quan tình báo quốc gia nhưng trái tim của TCS đã dành cho cộng sản.

2. Những xáo trộn chính trị, những cuộc biểu tình, đình công bãi thị, những ngày tuyệt thực, những đêm không ngủ, những màn văn nghệ đấu tranh phản chiến, đòi hoà bình (như đòi kẹo) ‒ nghe thật là dễ, thật là ngây thơ ‒ đòi người Mỹ rút quân, của đám trí vận nội thành, diễn ra triền miên tại Đại Học Huế, trên khắp ngỏ đường của cố đô. Công khai, hoặc bí mật, TCS đều góp tay vào.

3. Nỗi sợ lớn nhất trong đời TCS là sợ đi lính. Vì thế, bằng mọi giá, chấp nhận mọi điều kiện, để y được bao che trốn lính. Ngoài ra, để chắc ăn, TCS còn quyết tâm ve vãn các giới chức cao cấp của chính quyền VNCH thích nhạc của y, để cho y dễ dàng trốn lính. TCS đã trở thành con người hèn hạ thiếu tư cách

Trịnh Cung nói, “TCS sai lầm với người Cộng sản như sau: Không ở trong đường dây của một tổ chức và chịu sự lãnh đạo của một tổ chức đó.”

Phát biểu của Trịnh Cung hoàn toàn dựa trên cảm tính, không dựa trên sự kiện. Phát biểu này hoàn toàn sai sự thật.

Ông Trịnh Cung, theo ghi nhận của CSQG, đã đổi tên từ Nguyễn văn Liễu thành Trịnh Cung, không chỉ bởi tình bạn với TCS, mà còn bởi quan hệ tình cảm với cô em gái TCS là Trịnh Vĩnh Thúy. Có thể vì mối ràng buộc tình cảm nhiều mặt đã che mờ sự sáng suốt, nên Trịnh Cung đã không biết rằng ông anh rể hụt đang hoạt động cộng sản.

Tôi xin xác định, Trịnh Công Sơn nằm trong tổ chức trí vận của cơ quan Thành Ủy Việt Cộng Huế hẳn hoi. Và cán bộ lãnh đạo chỉ huy TCS là Lê Khắc Cầm.

TCS đã nằm trong tổ chức nằm vùng tại Huế. Từng nhúng tay phối hợp giải thoát Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, theo chỉ thị của B5 và thành ủy. Sau này, những tên đại ác đó trở thành đao phủ thủ Tết Mậu Thân. TCS nghĩ gì khi viết và hát: “Chiều đi qua bãi dâu, hát trên những xác người, tôi đã thấy, những hố hầm, đã chôn vùi thân xác anh em…”

Xin hỏi vong hồn TCS, ai chôn xác anh em? Ai đã đập đầu anh em? Và ai đã giúp giải cứu những đại đồ tể này, để trở về giết dân lành Huế? TCS có trách nhiệm trong chuyện này hay không? Xin hỏi vong hồn ông?

Biết rất rõ ai gây ra chuyện thảm sát rùng rợn tại quê hương của chính mình, nhưng TCS sau đó vẫn tiếp tục hoạt động nằm vùng. TCS còn có trái tim không? Có tình nguời không? Rồi TCS vẫn viết nhạc phản chiến, mục đích phản đối chiến tranh một chiều. Có nghĩa là TCS chỉ phản đối cuộc chiến đấu của người đang phải tự vệ. Còn thì TCS ủng hộ và tiếp tay cho sự xâm lăng bằng vũ khí của CS đối với người dân Miền Nam. Như vậy, TCS có lương thiện không? Những lời lẽ mang tính triết lý về thân phận con người, trong nhạc TCS có thật sự từ trái tim anh ta? Nó có chút tình người nào không? Hay chỉ là những giai điệu vay mượn dối trá, phục vụ cho ác quỷ?

Trịnh Công Sơn phối hợp thưởng xuyên với lực lượng Sinh Viên Giải phóng thành phố Huế của trường Đại Học Huế, nhằm thi hành công tác dân vận, trí vận, qua những hội thảo, ca nhạc phản chiến. Tên tuổi đám CS nằm vùng có liên hệ chặt chẽ với y tôi đã viết ở phần trên.

Theo Trịnh Cung, Trinh Công Sơn, “Không dám thoát ly theo MTGPMN”. Điều này hoàn toàn không đúng.

Vì vai trò và trách nhiện của TCS rất quan trong trong việc gây suy sụp tinh thần yêu nước của nhiều tầng lớp thanh niên Miền Nam Việt Nam. Qua những bản nhạc phản chiến, TCS đã tạo được một tình trạng tâm lý ươn hèn chủ bại cho một số người Miền Nam. Một số khác phản ứng chống chính quyền, gây bất lợi về mặt chính trị cho quốc gia. Như vậy, TCS đã và đang thực hiện được sứ mạng mà CS rất cần thời bấy giờ.

Nếu TCS thoát ly, thì nhạc TCS sẽ bị chính quyền cấm. Và như thế thì làm sao có những buổi hội thảo chống chiến tranh? Làm sao TCS có thể đích thân tham dự, phổ biến nhạc phản chiến? Làm sao trở thành thần tượng, lôi cuốn đông đảo giới trẻ tham dự tại các trường Đai học Huế, Saigòn, Đà Lạt?

Về phương diện nầy, ta thấy ngay, MTGP đã khôn ngoan để TCS ở lại hậu phương địch, có lợi nhiều hơn là rút TCS ra mật khu.

Hơn nữa nếu TCS thoát ly ra mật khu, thì không phải tự ý TCS quyết định được, mà phải do Thành ủy Huế cho phép. TCS không gặp nguy hiển như Tường và Phan, thì tại sao phải điều TCS ra mật khu? Trong khi nhu cầu hiện diện của TCS tại các đô thị, để hổ trợ cho các tầng lớp quần chúng đấu tranh, rõ ràng có lợi cho MTGP nhiều hơn.

Một vài sự việc liên quan đến TCS thường nghe tranh cãi bàn luận trên báo chí, diễn đàn

• Trinh Cung và một vài người đã: nói trong Mậu thân 1968 Trinh Công Sơn bị công sản giết hụt. Ai giết hụt TCS? Hoàng phủ ngọc Tường? Hoàng Phủ Ngọc Phan? Nguyễn Đắc Xuân?

Ba tên này khi đó đang ở cánh Bắc của trận đánh Huế. Tức vùng chiến trận Quận I và Quận II. Cả ba làm gì có thì giờ để mà sang quận III, nơi TCS trú ngụ? Mà nếu có qua được Quận III chăng nữa, thì cũng chỉ để ôm nhau vui mừng, cùng hát bài, “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Vì TCS với bọn này “vừa là đồng chí, vừa là anh em” mà.

Khi đó là phó Trưởng ty CSĐB, và là Quận trưởng quân III, vùng TCS trú ngụ, tôi biết rõ chuyện nầy. Không có chuyện “Trinh Công Sơn bị công sản giết hụt.”

• Ngày 30/04/1975 TCS cùng gia đình đã vào Phi trưởng Tân Sơn Nhất để đi cùng Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, nhưng TCS và gia đình đã bị ông Kỳ bỏ rơi. Lại một chuyện không đúng sự thật.

Ngày 28 tháng 4, 1975 tôi gặp TCS tại một địa điểm đã hẹn trước, tại thành phố Saigon. Tôi nói với TCS:

– Tôi là người sẽ đưa anh đi. Đã có phương tiện cho anh và gia đình. Mỗi người chỉ mang một xách tay nhỏ mà thôi.

TCS đã trả lời tôi:

– Cám ơn Liên Thành, nhưng mình quyết định ở lại. Người cần đi là Liên Thành, nên đi gấp đi.

Tôi chia tay TCS khoảng 11 giờ trưa ngày 28 tháng 4 năm 1975.


Dương Văn Minh yểm trợ Nguyễn Hữu Thái ra tranh cử Quốc hội Sài Gòn, 1971
Nguồn: viet-studies.info

Sáng 30 tháng 4 năm 1975 khi tôi đang ở trên tàu ngoài vùng biển Vũng Tàu, thì TCS hát bài “Nối Vòng Tay Lớn” trên đài phát thanh Saigòn. TCS đón những người anh em đồng chí của TCS vào thành phố, để nối vòng tay lớn của quỷ, của lạc hậu, nghèo đói, cơ cực. Người chở TCS đến đài phát thanh Saigon sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngoài Nguyễn Hữu Đống còn có Nguyễn Hữu Thái. Nguyễn Hữu Thái là tên đặc công thuộc thành ủy Saigon, thủ phạm ttrong vụ ám sát giết chết Giáo sư Nguyễn văn Bông Viện trưởng Học viên Quốc Gia Hành chánh.

Cuộc chiến đã chấm dứt hơn 34 năm qua, nhưng vòng tay của quỷ mà TCS đã mơ ước để “nối vòng tay lớn” vẫn còn siết chặt vận mệnh dân tộc. Hẳn TCS dưới suối vàng vẫn còn vui lắm, vì có nhiều người vẫn còn ngưỡng mộ bài hát “Nối Vòng Tay Lớn” này!

Cái phi lý của hồi kết thúc của cuộc chiến này, mà một người thuộc thế hệ một rưỡi như tác giả Châu An Huy Thành, trong một bài viết, đã phải ngậm ngùi:

“Kể từ ngày 30/04/1975 đến nay, trong tâm khảm của tất cả người Việt Nam đều không nguôi câu hỏi: Tại sao Miền Nam lại thua? Tại sao cái đúng lại thua cái sai? Tại sao cái ác lại thắng cái thiện? Câu hỏi này không những đối với người Việt ở Miền Nam mà còn là câu hỏi cho cả thế hệ thanh niên lớn lên sau cuộc chiến tranh trong cả nước. Và mãi mãi sẽ là câu hỏi đau thương cho lịch sử việt Nam muôn đời sau”.

Tôi đã phải cúi mặt khi đọc câu hỏi này,

Phải, đúng, thế hệ của chúng tôi đã có lỗi với quê hương, với đồng bào. Chúng tôi đã để cho “Cái đúng thua cái sai. Cái ác thắng cái thiện.”

Thế nhưng chúng tôi đã thua vì không còn súng đạn, để chống lại súng đạn của toàn bộ lực luợng CS quốc tế. Chúng tôi có lỗi, nhưng chúng tôi cũng đã tận lực.

Ai đã gây ra chuyện không còn súng đạn này? Câu trả lời là Miền Nam đã có những kẻ thờ ma CS, nối giáo cho giặc, giúp tạo ra những biến động chính trị tại Sài Gòn và tại Miền Trung. Lửa của những cuộc xuống đường, tự thiêu, đấu tranh bạo động, đã là nguyên nhân cho phong trào phản chiến quốc tế và tại Mỹ. Cuối cùng, một số kẻ phản chiến tại Mỹ trở thành những vị dân cử, nghị sĩ... thẳng tay cắt viện trợ cho Miền Nam. CS đã đi bộ vào Miền Nam, ngồi xổm lên ngôi vị thống trị, gây bao tàn hại cho đất nước, bán đứng tiền đồ non sông cho Bắc Kinh.

Trong suốt chiều dài cuộc chiến, Quân Lực VNCH, lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia, đã chế ngự được cái sai, họ đã bóp nát đựơc cái ác. Họ đã bảo vệ được bở cõi, bảo vệ được sinh mạng và tài sản của đồng bào. Thế nhưng, bên cạnh đó, là những kẻ lãnh đạo quân sự cũng như hành chánh, các “chính trị gia” ươn hèn xu nịnh, bợ đỡ nhữngthế lực tôn giáo đen tối để được vinh thân. Họ nhắm mắt làm ngơ, mặc đầu biết rõ rằng, những kẻ lãnh đạo tôn giáo mà họ đang dựa vào, là. Như Thích Trí Quang, hích Thiện Siêu, Thích Đôn Hâu, Thích Chánh Trực, Thích Như Ý, v.v… Họ không dám cưỡng, không dám chống lại bọn chúng. Vì chống lại, họ sẽ mất hết danh vong tiền tài chức tước. Họ thuần phục những tên Việt Cộng nằm vùng như thuần phục thần linh.


Ngô Kha
Nguồn: tcs-home.org

Ngoài những cán bộ Cộng Sản đội lốt nhà tu kể trên, còn có một đám trí thức khoa bảng, sinh viên, lớn lên bằng lúa gạo miền Nam, trong sự bảo bọc của gia đình, đã đi theo Cộng Sản, quay lại phản bội ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè. Chúng đem AK về thành phố bắn phá, sát hại đồng bào. Những thành phần này là ai? Họ là VC nằm vùng, là thành phần thứ ba, là nhóm giáo sư và sinh viên tại Huế đã được nêu tên họ nhiều lần ở phần trên. Tôi sẽ lập đi lập lại những cái tên này cho đến mãn đời. Điển hình là: Lê văn Hảo, Hoàng phủ ngọc Tuờng, Ngô kha, Trịnh công sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Phan Duy Nhân, Phạm thị Xuân Quế. Và quá nhiều,...

Từ sau 1963 đến 1972 đám VC mặc áo nhà tu phối hợp với đám trí thức, SV cơ sở nội thành VC, đã phá nát miền nam, đặt biệt là Huế. Hậu quả của những vụ tranh đấu của Thích Trí Quang 1966, vụ tàn sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968, vụ mưu toan tổng nổi dậy tại Huế vào tháng 5, 1972 để chiếm Huế làm thủ đô cho MTGPMN, trước khi ký hoà đàm Paris 1973. Tất cả những phá hoại đó chính là con đường dẫn tới hậu quả đau thương của ngày 30/04/1975.

Sau 30/04, TCS đã không được sử dụng. Đây là tình trạng chung cho tất cả nhóm chính trị thuộc cái gọi là MTGPMN, chứ không riêng gì TCS. Cũng may cho TCS, sau này gặp bà Phan Lương Cầm, vợ thứ hai của Võ văn Kiệt. Phan Lương Cầm là con nuôi của Thiếu úy Phan Tử Lăng trong quân đội Pháp tại Huế. Sau này Phan Tử Lăng trở thành đại tá trong Duân đội Nhân dân của chế độ Hà Nội. Bà Cầm say mê nhạc Trịnh Công Sơn, và nhờ đó, Trịnh Công Sơn được Sáu Dân, tức Võ văn Kiệt cứu vớt. Đời TCS bắt đầu sang một trang mới. Cất cánh giàu sang phú quí, quay lại hất hủi đám Trịnh Cung, Nguyễn Hữu Đống và đám bạn bè tranh đấu cũ tại Huế, mà đã một thời tận sức,tận lòng giúp đõ TCS và gia đình.

Giấc mộng cưối đời của TCS là mong muốn trở thành đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam. Đúng như như Trịnh Cung đã viết trong bài “Bi kịch Trịnh Công Sơn”. Khi giấc mộng vàng này bị Hoàng Hiệp, chính trị viên của Hội Âm Nhạc thành phố HCM, và cũng là cán bộ trách nhiệm quản lý TCS, ngăn chận, bóp nát, thì TCS tức giận, phản ứng bắng lời những lẽ tục tĩu mà tôi không thể lập lại. Nhưng tôi không hề ngạc nhiên là TCS đã nói như vậy. Xin đọc bài của Trịnh Cung để biết TCS đã nói gì với Hoàng Hiệp

TCS muốn trở thành đảng viên CS chẳng phải vì lý tưởng hoặc thiết tha gì với đảng CS Việt Nam lúc đó nữa, mà vì quyền lợi của một đảng viên được hưởng khi còn sống và ngay cả khi đã chết.

Những ngày bênh hoạn, gần kề cái chết, mong ước của CTS là được an nghỉ trong nghĩa trang dành cho những đảng viên cộng sản.

Ngày 01/04/2001 TCS trút hơi thở cuối cùng. Gia đình TCS và nhất là Trịnh Xuân Tịnh, người em trai thứ hai của TCS đã vất vả chạy chọt, để cho TCS đuợc an nghỉ tại nghĩa trang dành cho đảng viên CS trong thành phố Sài Gòn, nhưng đã thất bại.

TCS bị chôn tại nghĩa trang Gò Dầu Hạ. Đó là nghĩa trang bình thuờng, không như uớc muốn. Nơi an nghỉ của những người mà bọn cộng Sản thường gọi là ngụy quân, ngụy quyền, ngụy dân.

Ba mươi bốn năm đã trôi qua, đã có nhiều tranh luận về “thiên tài” TCS. TCS là ai? là Quốc gia hay Cộng sản?

Là người, vì lý do nghề nghiệp, cùng thế hệ, tuổi đời suýt soát nhau, TCS là bạn của anh tôi, thành phố Huế lại nhỏ, nên tôi biết rất rõ và sâu về TCS. Tôi giữ im lặng không phải vì sợ khi phải đụng đến “thiên tài” Trịnh Công Sơn của một số không nhỏ những người đã và đang hết lòng ngưỡng mộ, mà thật tình nhưng vì thật lòng xem thường TCS.

Bất hạnh cho quê hương xứ Huế và đất nước Việt Nam có “thiên tài” kiểu TCS. Đã từ lâu rồi, ít khi tôi muốn nhắc đến tên TCS. Rất nhiều người hỏi tôi về TCS, vì họ biết là tôi biết tận kẽ răng chân tóc toàn bộ nhóm nằm vùng Huế. Họ muốn tôi xác nhận TCS là ai. TCS có hoạt động CS không? Tôi chỉ cười mà không nói. Thật ra thì cũng có phần muốn chờ xem có ai đó, ngoài tôi ra, nói lên điều này. Tôi tin rằng, tôi không phải là nguời duy nhất biết con người thật của TCS.

Nhưng sau hai bài viết của Trịnh Cung, và Bằng Phong Đặng Văn Âu, gây tranh luận giữa hai phe chống và bênh TCS, tôi quyết định viết lại toàn bộ những sự thật tôi biết. Vì bản thân hai bài viết cũng như rất nhiều ý kiến về TCS đều thiếu sót, mù mờ. Cũng dễ hiểu, vì cả hai tác giả trên có lẽ đều không biết nhiều, biết sâu về TCS, thì làm sao độc giả có thể tìm cho mình một thái độ, một lý do nào đó để tiếp tục, hoặc yêu, hoặc hận. Vì thế mà tôi đã phải nói ra những gì mà tôi biết, rồi quý vị và lịch sử tùy nghi suy nghĩ. Yêu vẫn cứ yêu, ghét vẫn cứ ghét. Không sao cả!

Hay là quý vị có thể bình tĩnh hơn, để đánh giá và chọn cho mình một thay đổi tình cảm nào đó?

Đương nhiên, những gì tôi vừa trình bày trên sẽ gây sóng gió đụng chạm. Con người bình thường ai cũng muốn sóng yên biển lặng, tôi cũng không khác. Nhưng vì là người mang bản chất đương đầu, thấy việc sai trái khó thể làm ngơ, thì giữa sự thật và sóng gió, tôi chọn sự thật.

Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm những gì tôi viết về TCS. Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ cá nhân, tổ chức nào muốn cùng tôi tranh luận về TCS ở bất cứ nơi nào, ngày giờ nào, trên các diễn đàn công luận. Nhưng tôi sẽ không nhận tranh luận với bất cứ ai chỉ dùng bút danh, bút hiệu mà không có tên tuổi lý lịch thật, cũng như những ai không có những quan hệ ràng buộc tương đối với TCS, để có thể đưa ra những thông tin khả tín. Vì nếu làm như thế như thế thà tôi “nói chuyện với cái đầu gối còn sướng hơn.”

Có một điều làm tôi áy náy. Đó là khi nghĩ đến người bạn, người đồng đội cũ, một người rất dễ thương, Đại úy Trịnh Công Hà. Xin cho tôi gởi một lời xin lỗi độc nhất đến người bạn thân này.

“Xin lỗi Trịnh Công Hà. Tôi không còn cách nào khác, tôi phải nói ra sự thật. Mất miền Nam là trách nhiệm của chúng ta. Tôi và bạn cùng chung lý tưởng và chiến tuyến. Nhưng bất hạnh thay, anh của bạn thì không. Anh của bạn đã nối giáo cho giặc, rồi thì giặc bán đứng giang sơn!. Tôi không có chọn lựa khác.

Trịnh Công Hà! Xin lỗi bạn.

Và có ai đó đặt những câu hỏi cho tôi, tại sao không viết khi TCS còn sống? Tại sao không để TCS yên nghỉ? Thưa quý vị, tôi đã không viết khi TCS còn sống vì vẫn có nhiều khả năng TCS còn đang hoạt động cho tình báo ngoại quốc; Do đó bạch hóa nhiều sự kiện là việc phức tạp. Còn tại sao không để TCS an nghĩ? Thưa quý bạn đọc, những ứng xử với đất nước và dân tộc của TCS như thế, người trong cuộc có trách nhiệm phải ghi lại cho lịch sử và hậu thế xét xử.

Lời cuối của cho bài viết này, và cho TCS, người viết nhường lại cho Tố Hữu. Nhận xét về những nhân vật nổi tiếng của miền nam, trong đó có TCS, Tố Hữu đã viết như sau:

“TCS là thành phần không đáng tin cậy. Lý lịch xấu. Cha và nhiều người trong gia đình thời trước đã tham gia quân đội Pháp, làm phòng nhì của quân đội Pháp tại Huế. Thằng này sống ngả theo chiều gió.
“TCS đã bị Trần Hoàn trù yểm thì cũng chẳng có gì lạ.”

Không rõ khi còn sống, Trịnh Công Sơn có biết trùm văn nghệ cộng sản đã nhìn TCS như vậy chăng? Không lý nào tôi biết mà TCS lại không biết. Phũ phàng và nhục nhã! Thật uổng công làm nô bộc tận tụy với chính quyền cách mạng.

Thật tủi nhục cho Trịnh Công Sơn, và những người nằm vùng cho cộng sản, suốt đời người mê mải tìm danh vọng trong địa ngục trần gian.


© DCVOnline



TƯ LIỆU BẮC TRIỀU TIÊN


        
        
Chủ tịch CHDCND Triều Tiên Kim Jong Il

Vì sao Bắc Triều tiên thử tên lửa hiên ngang như thế?
Vì sao ông Kim lại trao quyền cho con?
Hãy tìm hiểu sơ qua về bắc Triều tiên!

Tư liệu Bắc Triều Tiên

Giới thiệu


Từ nhiều thập niên qua, Bắc Triều Tiên là một trong những nước trên thế giới luôn bao trùm trong bức màn bí mật nhất, người dân nghèo khổ nhất, nhưng sinh hoạt trong nước cũng được quân sự hoá ở mức cao nhất.

Với những đường lối không thể lường trước, chế độ đương quyền ở Bắc Triều Tiên ngày càng khiến quốc tế phải quan ngại, cụ thể việc các nước nghi ngờ Bình Nhưỡng chế tạo vũ khí hạt nhân.

Từ khi cuộc chiến Triều Tiên kết thúc vào năm 1953, trong viễn ảnh tái thống nhất hai miền, Bắc Triều Tiên tới nay, vẫn duy trì một mối quan hệ mong manh với Hàn Quốc, nước láng giềng gần nhất ở miền nam bán đảo.


       


Tên nước: Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên.
Dân số: 22 triệu người.
Ngôn ngữ: tiếng Hàn.
Tôn giáo: Nhà nước chủ trương vô thần, nhưng cũng có Phật giáo và Khổng giáo.
Thành phần sắc tộc: Người Hàn.
Tuổi thọ: 72 tuổi (nữ); 67 tuổi (nam).
Giáo dục phổ cập: 99%.
Thủ đô: Bình Nhưỡng
Diện tích: 120.540 km vuông.
Giáp ranh: Hàn Quốc, Trung Quốc, Liên Bang Nga.
Thể chế: Độc tài.
Đứng đầu nước: Chủ Tịch Hội Đồng Nhân Dân Tối Cao, Kim Vịnh Tam.
Tiền tệ: đồng Won.
Đối tác thương mại: Trung Quốc.


Vấn đề chính

- Tháng Giêng, năm 2002, Tổng Thống Hoa Kỳ, George W. Bush gọi Bắc Triều Tiên là thành viên 'trục ma qủy', vì tham vọng hạt nhân của nước này. Từ tháng Mười, năm 2002 đến nay, chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên luôn là nguồn gốc gây tranh chấp giữa hai nước.

- Nạn đói là vấn đề cấp thiết nhất đối với người dân Bắc Triều Tiên. Các cơ quan cứu trợ ước tính, từ thập niên 1990 đến nay, khoảng 2 triệu người dân Bắc Triều Tiên đã chết đói.

- Thống nhất với Hàn Quốc. Vụ khủng hoảng hạt nhân khiến Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc không thể cải thiện quan hệ song phương.

- Các đoàn thể tố cáo nhà nước Bắc Triều Tiên chà đạp nhân quyền trong nước, từ tra tấn, hành quyết đến bắt dân lao động khổ sai. Theo ước tính, phải có đến 200.000 chính trị phạm ở Bắc Triều Tiên.


Lịch sử


Theo các khoa học gia, Bán Đảo Triều Tiên đã có người sinh sống từ khoảng 3000 năm trước Công Nguyên, khi những bộ tộc du mục từ sâu trong lục địa Á châu đến vùng này. Qua nhiều thế kỷ, các triều đình phong kiến thay phiên cai trị Bán Đảo Triều Tiên, đồng thời các vương triều Trung quốc cũng thường xuyên can thiệp vào nội tình Triều Tiên.

Năm 1904, Nhật Bản xâm lăng Bán Đảo Triều Tiên và đến năm 1910, chính thức sát nhập phần lãnh thổ này làm thuộc địa của Nhật.

Sau khi Nhật Bản rút khỏi Triều Tiên lúc kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến, Bán Đảo Triều Tiên bị chính thức chia đôi thành hai phần vào năm 1948: miền Bắc thuộc nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên và miền Nam trở thành nước Cộng Hòa Triều Tiên.

Năm 1950, mối quan hệ giữa hai miền trở nên căng thẳng. Chiến tranh bộc phát, kéo dài ba năm liền. Theo như ghi nhận, phải đến 2 triệu người bỏ mình trong cuộc chiến Triều Tiên.

Năm 1953, Bán Đảo Triều Tiên lại bị chia đôi dọc vùng phi quân sự tại vỹ tuyến thứ 38. Tuy nhiên, vì Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc tới nay, chưa chính thức ký hòa ước nên hai miền ‘trên nguyên tắc’ vẫn còn trong tình trạng chiến tranh.

Là lãnh tụ Đảng Công Nhân Triều Tiên, Kim Nhật Thành được bầu làm chủ tịch nước. Họ Kim giữ chức vụ này đến khi qua đời vào năm 1994.

Lúc sinh thời, lãnh tụ Bắc Triều Tiên, Kim Nhật Thành thường hô hào dân chúng tự lực tự cường, nên ông đề ra chủ trương 'tự túc' kinh tế. Tuy nhiên, những năm tháng họ Kim nắm quyền lại là thời gian Bắc Triều Tiên lệ thuộc rất nhiều vào viện trợ kinh tế và quân sự của Sô Viết và Trung Quốc.

Năm 1994, sau khi quyền bính được giao lại cho con trai ông là Kim Chính Nhất, nhà nước Bình Nhưỡng vẫn đề cao chủ trương tự túc. Nhưng Kim Chính Nhất lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào nước ngoài, đồng thồng ông còn cho thử nghiệm mô hình tự do buôn bán và cải tổ kinh tế theo xu hướng thị trường tại một đặc khu hành chính nằm gần biên giới Trung Quốc.


Một giai đoạn mới

Vào giữa thập niên 1990, Bắc Triều Tiên trải qua một loạt các vụ bão lụt. Hậu qủa thiên tai cùng khả năng quản lý kinh tế yếu kém dẫn đến tình trạng thiếu hụt lương thực và nạn đói ở nhiều nơi trong nước.

Theo các cơ quan cứu trợ, khoảng 2 triệu người dân Bắc Triều Tiên đã chết đói trong mười năm qua. Bắc Triều Tiên hiện chủ yếu sống dựa vào nguồn thực phẩm viện trợ của nước ngoài, nhưng phần đông dân chúng bị suy dinh dưỡng và cuộc sống rất cơ cực.

Theo suy đoán, ngân qũy quốc phòng hằng năm của Bắc Triều Tiên khoảng 5 tỷ Mỹ kim. Những diễn biến quân sự gần đây có việc Bắc Triều Tiên đẩy mạnh phát triển các loại hỏa tiễn đạn đạo, đồng thời xúc tiến chương trình sản xuất võ khí. Vì vậy, cộng đồng quốc tế ngày càng để tâm theo dõi mọi hành động của Bình Nhưỡng.

Tháng Mười, năm 2002, Hoa Kỳ loan báo, chính Bắc Triều Tiên thú nhận các chuyên viên vũ khí đang bí mật chế tạo bom nguyên tử, một hành động vi phạm những thỏa thuận Bắc Triều Tiên đã cam kết với Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc.

Đến tháng Mười Hai, năm 2002, Bình Nhưỡng cho tái vận hành lò phản ứng hạt nhân ở Yongbyon và trục xuất khỏi nước các giám sát viên quốc tế. Tiếp đó, tháng Giêng năm sau, Bắc Triều Tiên rút chân khỏi Hiệp ước Cấm Lan truyền Hạt nhân. Cho tới nay, các nước vẫn ra sức vận động để giải quyết vấn đề này.

Mối quan hệ giữa Hàn Quốc với Bắc Triều Tiên luôn liên quan đến vấn đề tái thống nhất hai miền. Đây chính là đề tài hàng đầu trong nghị trình thảo luận của cuộc họp thượng đỉnh lịch sử giữa lãnh tụ hai miền diễn ra tại Bình Nhưỡng vào tháng Sáu, năm 2000.

Tuy nhiên, vì vụ khủng hoảng hạt nhân tại Bắc Triều Tiên, 'Chính Sách Vầng Thái Dương' mà Tổng Thống Hàn Quốc, Kim Đại Trọng đề ra năm 1998 nhằm đẩy mạnh đối thoại với Bình Nhưỡng, lâm vòng bế tắc.

Trong vài năm trở lại đây, số dân Bắc Triều Tiên chạy ra nước ngoài xin tỵ nạn ngày càng đông. Các cơ quan cứu trợ và nhiều Tổ chức Phi chính phủ ước tính, khoảng 100.000 người dân Bắc Triều Tiên hiện ẩn náu ở Trung Quốc và các nước Đông Nam Á.


Chính phủ

Bắc Triều Tiên là một trong những nước cuối cùng trên thế giới còn theo chế độ cộng sản. Dưới chính thể chuyên chế đương quyền, nhà nước Bắc Triều Tiên là cơ cấu dựa trên nền tảng 'tôn sùng cá nhân' lãnh tụ.

Mang danh hiệu 'Lãnh Tụ Kính Yêu', Kim Chính Nhất nắm quyền ở Bắc Triều Tiên từ năm 1994, sau khi cha ông, Chủ Tịch Nhà Nước, Kim Nhật Thành đột ngột qua đời. Tuy nhiên, người dân Bắc Triều Tiên đến nay, vẫn phải suy tôn cố lãnh tụ Kim Nhật Thành, với tên gọi 'Chủ Tịch Đời Đời Sống Mãi'.

Từ năm 1991, Kim Chính Nhất đã làm tổng tư lệnh hơn một triệu binh lính, tức lực lượng vũ trang đông hàng thứ tư trên thế giới hiện nay. Bên cạnh đó, họ Kim còn nắm giữ nhiều chức vụ hàng đầu trong guồng máy chính trị, dù rằng ông đã vĩnh viễn giành chức chủ tịch nước cho cha ông.

Kim Chính Nhất còn là lãnh tụ Đảng Công nhân Triều tiên. Với số đảng viên ước tính tới hơn 3 triệu người, đảng này hiện kiểm soát tất cả mọi mặt trong chính phủ.

Về mặt lý thuyết, Đại Hội Đảng là cơ cấu tối cao của Đảng Công nhân Triều tiên, nhưng trên thực tế, Bộ Chính trị Trung ương Đảng mới là cơ quan có thẩm quyền quyết định trong guồng máy nhà nước.

Hội đồng Nhân dân Tối cao là cơ quan lập pháp ở cấp cao nhất tại Bắc Triều Tiên. Hội đồng gồm quốc hội cùng 687 đại biểu được bầu bốn năm một lần.

Lãnh thổ Bắc Triều Tiên được chia thành mười ba khu vực hành chánh chính yếu trong đó có bốn thành phố và chín tỉnh.


Kinh tế

Nền kinh tế Bắc Triều Tiên được tổ chức theo mô hình trung ương tập quyền. Tất cả xưởng máy và ruộng đất đều nằm trong tay nhà nước hay hợp tác xã.

Khu vực kinh tế lớn nhất ở Bắc Triều Tiên là công nghiệp, gồm những ngành chính như chế tạo máy, quân trang quân nhu, điện lực, hoá học, chế biến thực phẩm, dệt vải và khai mỏ. Là nước giầu tài nguyên khoáng sản, Bắc Triều Tiên có quặng than, sắt, mangan, uranium, kẽm, chì và đồng.

Với vai trò quan trọng nhất trong nền kinh tế, công nghiệp thu dụng phần lớn lực lượng lao động ở Bắc Triều Tiên. Số công nhân còn lại phục vụ trong các ngành nông, lâm và ngư nghiệp. Riêng nông nghiệp tuyển dụng khoảng một phần ba lực lượng lao động. Các loại hoa mầu chính gồm gạo, đậu nành và khoai tây.

Bức tượng khổng lồ của cố chủ tịch nhà nước Bắc Triều Tiên, Kim Nhật Thành giữa trung tâm thủ đô Bình Nhuỡng.

[Reuters]