29/12/2009

TOÀN VĂN CÁO TRẠNG CỦA:CÔNG ĐỊNH,TIẾN TRUNG,DUY THỨC,THĂNG LONG

     




Nguồn:  X-cafevn.org

HÀ NỘI TRONG MẮT AI ?

Đạo diễn Trần Văn Thủy với ký ức “Hà Nội trong mắt ai”

Trong ký ức của nhiều thế hệ độc giả, “Hà Nội trong mắt ai” là bộ phim tài liệu “có vấn đề”. Khi gợi lại câu chuyện một thời, tác giả của những thước phim đó – đạo diễn, NSND Trần Văn Thủy – còn nhớ như in từng chi tiết nhỏ.

LTS: Ngay từ khi ra đời, vào đầu những năm 1980, bộ phim tài liệu “Hà Nội trong mắt ai” (đạo diễn Trần Văn Thủy) đã trở thành sự kiện gây chú ý trong đời sống văn hóa – nghệ thuật vào “đêm trước Đổi mới”. Tác phẩm không chỉ gây chấn động dư luận lúc bấy giờ về tính ẩn dụ, mức độ hấp dẫn và góc nhìn trực diện về những “vấn đề” nóng bỏng của xã hội, mà còn vì những “sóng gió” liên tiếp mà nó và người làm nên nó vấp phải.

“Hà Nội trong mắt ai” đã bị cấm chiếu, cho đến khi được đích thân Thủ tướng Phạm Văn Đồng xem và nhận xét. Vị Nguyên thủ khi đó đó đã truyền đạt mệnh lệnh: “Tổ chức chiếu công khai bộ phim này cho nhân dân xem, chiếu càng rộng càng tốt, càng nhiều càng tốt. Chiếu ngay lập tức! Nếu phát hiện ra cái gì sai thì sửa sau”. Đó là vào ngày chiều 18/10/1983.

Câu chuyện Thủ tướng “giải cứu” “Hà Nội trong mắt ai” được Tuần Việt Nam dẫn lại sau đây, qua bài viết tương đối khái quát, chân thực của tác giả Trần Ngọc Kha, in làn đầu trên báo Phát luật nhân kỷ niệm ngày sinh Thủ tướng Phạm Văn Đồng, sau đó nhiều báo khác đăng lại. Tuy vậy, sự việc liên quan đến bộ phim không phải đã dừng lại ở đó. Những “sóng gió” vẫn tiếp tục đến mà vì nhiều lý do khác nhau bài viết vừa nêu chưa chạm đến….

Sau mệnh lệnh của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng về “Hà Nội trong mắt ai”, chỉ một thời gian ngắn sau, bộ phim tài liệu của đạo diễn Trần Văn Thủy lại bị cấm chiếu một cách nghiệt ngã.

“Cho đến năm 1985, mình không còn cái gì nữa” – ông Thủy chua chát kể: “Kể cả điều kiện làm việc cho đến “miếng cơm manh áo”, tất tật. Vợ mình bảo mình điên, bạn bè cũng nói vậy, nhưng khổ nhất là sự cô đơn. Đồng nghiệp bảy rưỡi, tám giờ sáng tề tựu ở cơ quan lo cho ông Trần Văn Thủy… đã bị bắt hay chưa!”.

Đề cập đến câu chuyện cũ mà ý nghĩa và bài học từ nó còn nguyên giá trị, nhất là trong thờI điểm này, Thủ đô Hà Nội đang hướng tới kỷ niệm 1000 năm, đạo diễn Trần Văn Thủy kể thêm những thông thông tin mới sau khi “Hà Nội trong mắt ai”sau khi được Thủ tướng Phạm Văn Đồng can thiệp:

“Sau buổi xem phim ngày 18/10/1083 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng, tưởng rằng mọi việc sẽ xuôi chào mát mai, nhưng “Hà Nội trong mắt ai” chỉ được chiếu tưng bừng trong Nam, ngoài Bắc vài ba tháng thì không được chiếu nữa. Trong thời gian này tôi có lệnh gọi lên để gặp ông Lê Đức Thọ tại nhà nghỉ riêng của ông Thọ ở Nghi Tàm để tường trình.

Tiếp đó, bộ phim có buổi chiếu (mà tôi cũng không nghĩ rằng đó là cuối cùng) tại Văn phòng Trung ương Đảng cho ông Trường Chinh xem. Trong buổi chiếu đó có ông Lê Xuân Đồng (Phó ban tuyên huấn – người theo chỉ thị của cấp trên cực lực phản đối bộ phim này), ông Đặng Xuân Kỳ (Viện trưởng Viện Triết học – một người rất nhiệt thành ủng hộ bộ phim này). Điều tôi không tưởng tượng được đã xảy ra liền sau đó, bộ phim đã phim tuyệt đối không được chiếu nữa, với lý do sau lưng bô phim này là một lực lượng chính trị.

Sau Đại hội Đảng VI, đầu năm 1987, rất nhiều vấn đề của đất nước đã được xem xét lạI với khẩu hiệu “Nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng sự thật và phản ánh đúng sự thật”. Với văn học – nghệ thuật, đã từng có những câu như “Cởi trói cho văn ngệ sĩ, Không uốn cong ngòi bút, Tự cứu mình trước khi trời cứu…”.

Trong xu thế đó, vào tháng 5/1987, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh trực tiếp xem bộ phim “Hà Nội trong mắt ai” và gặp tôi. Ông hỏi: “Bộ phim chỉ có thế này thôi à?”. Tôi đáp: “Vâng, thưa Tổng Bí thư, Bộ phim chỉ có thế thôi…”. Ông nói tiếp: “Chỉ thế này thôi, tại sao lại cấm?”, không biết là câu hỏi hay lời tự vấn. Tất cả im lặng.

Theo chỉ thị của Tổng Bí thư, Ban Văn hóa – Văn nghệ lúc đó đã triệu tập một buổi chiếu “Hà Nội trong mắ ai” cho tất cả những người có liên quan, có trách nhiệm về quản lý văn hóa – văn nghệ, tỏng thư ký các hội văn hộc – nghệ thuậtt xem. Xem xong mọi người được quy định bỏ phiếu “Thuận” hay “Chống”. Và trong không khí đổi mới ấy, 100% người xem đã bỏ phiếu “Thuận”.

Ngày 25/9, Văn phòng Trung ương Đảng có văn bản truyền đạt ý kiến của Ban Bí thư, chỉ thị Ban Tuyên huấn, Bộ Văn hóa phổ biến rộng rãi bộ phim này.

Tại Liên hoan phim Việt Nam tại Đà Nẵng vào tháng 3/1988, một bộ phim từng được coi là “chống Đảng”, “dạy Đảng cầm quyền” “kêu gọi mọi người xuống đường” đã được nhận liền một lúc 4 giải thưởng cao nhất: Bông sen vàng cho phim tài liệu, Biên kịch xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất và Quay phim xuất sắc nhất…”. (Bùi Dũng ghi)

Dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội đang tới gần, xem lại những thước phim, càng thấy rõ hơn giá trị về tư liệu, lịch sử và chiều sâu ý nghĩa mà bộ phim hàm chứa. Và sau đây là “phần đầu” trong nỗi đoạn trường của câu chuyện về một thời “Hà Nội trong mắt ai”.


23/12/2009

LẠI CÓ CHUYỆN VỀ TẤM PANO 22/12 Ở Q.PHÚ NHUẬN

HU! HU! SỬA BỘ ĐỘI TÀU THÀNH BỘ ĐỘI VIỆT NAM

Chào mừng 65 năm thành lập QĐNDVN ...bằng hình ảnh lính Tàu xâm lược

Tấm tranh cổ động này xuất phát từ điã CD Trung tâm triển lãm TP.HCM giao về cho Phòng VHTT Q.Phú Nhuận để thực hiện. (Giám đốc Sở VHTT TP.HCM Nguyễn Thành Rum)

Spring-and-autumn uniform for male soldiers of land force

Ảnh gốc hình chụp lính Tàu cộng

 LINK :
http://english.cri.cn/2946/2007/07/04/1381@245566_3.htm








Ảnh chụp "bức tranh cổ động" tương tự trước Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị Quận ủy và Ủy ban Nhân dân Quận 4.Đường Tân Vĩnh.





 


 

 


Hình trên được chụp tại Ngã 4 Quận Phú Nhuận - T/P HCM

_____________________

Chỉ cần quốc kỳ còn nguyên?

Trân Văn, phóng viên RFA
2009-12-22
Theo thông lệ, mỗi khi tới dịp có nhưng ngày cần kỷ niệm, Việt Nam lại dựng pano, treo băng rôn, dán áp phích, nhắc nhở mọi người.

Hồi đầu tháng này, một số pano đã được dựng tại một số khu vực ở TP.HCM, nhân dịp kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2009) và những pano ấy đã tạo ra một vụ tai tiếng.

Không dùng VN, chỉ tín nhiệm TQ

Năm nay, mẫu pano được chọn để kỷ niệm ngày 22 tháng 12 tại TP.HCM, có hình một đoàn quân mặc lễ phục, súng đeo trước ngực, mắt nhìn thẳng. Sau lưng đoàn quân này là bóng một vài cao ốc, cần cẩu loại lớn. Bên trên đoàn quân là quốc kỳ Việt Nam.

Tuy hình ảnh đoàn quân được đặt bên dưới quốc kỳ Việt Nam và dòng chữ “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” nhưng người ta thấy các quân nhân trong đoàn quân ấy, không giống quân nhân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chẳng hạn, các quân nhân trong đoàn quân xuất hiện trên pano không dùng AK. Những khẩu súng mà họ mang trước ngực không phải là loại vũ khí cá nhân mà Quân đội nhân dân Việt Nam trang bị cho quân nhân của mình.

Sau khi ngắm qua một tấm pano như thế ở gần trụ sở Hội Chữ thập đỏ quận Phú Nhuận, một vài blogger đã thử tìm kiếm tung tích của đoàn quân xuất hiện trên pano “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” và phát giác, những quân nhân trong ảnh là lính Trung Quốc.

Ảnh chụp đoàn quân Trung Quốc được lấy làm nền cho mẫu pano “Kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm ngày hội Quốc phòng toàn dân” hiện có trên khá nhiều trang web của Trung Quốc như: china.com.cn, xinhuanet.com,…

Khoảng đầu tháng 12, tin tức và những hình ảnh nhằm giúp đối chiếu, phân tích câu chuyện khó hiểu ấy đã được một số blog và diễn đàn điện tử loan báo qua Internet. Sau đó, một số blogger cho biết, pano dựng gần trụ sở Hội Chữ thập đỏ quận Phú Nhuận đã được dỡ bỏ.

Tuy nhiên đến ngày 12 tháng 12, một số blogger khác cung cấp thêm một số ảnh cho thấy, pano theo mẫu vừa kể lại thấy được dựng trước trụ sở UBND quận 4, TP.HCM và Trung tâm Bồi dưỡng chính trị, Quận ủy của quận này.

Mới đây, blogger Nguyễn Quang Vinh, đồng thời cũng là phóng viên báo Lao Động, kể trên blog của ông rằng, sau khi biết chuyện, ông đã gọi điện thoại cho ông Hoàng Tuấn Anh, Bộ trưởng Văn hoá – Thể thao – Du lịch và ông Phạm Hoa, Đại tá, Cục trưởng Cục Tư tưởng Văn hóa thuộc Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng, để báo tin. Các ông này đã cho kiểm tra và hiện nay, những tấm pano theo mẫu mà blogger Nguyễn Quang Vinh gọi là “bậy bạ”, từng được dựng tại nhiều nơi ở TP.HCM, đã được tháo dỡ.

Tuy nhiên, blogger Nguyễn Quang Vinh cho biết, ông chưa đủ thông tin để trả lời thắc mắc chung của nhiều người là tại sao mẫu pano ấy ra đời và sẽ có những ai phải chịu trách nhiệm về chuyện này (?).
Để cùng mọi người tìm câu trả lời, chúng tôi đã gọi điện thoại cho ông Nguyễn Thành Rum, Giám đốc Sở Văn hoá – Thể thao – Du lịch TP.HCM. Mời qúy vị cùng nghe:

Chỉ sai về bản quyền và chưa… thương lượng?

Trân Văn: Thưa ông, chúng tôi được biết, vừa rồi tại TP.HCM có một số pano được dựng nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và hình ảnh trên những pano này lại là lính Trung Quốc. Ông có thể giải thích với thính giả của Đài RFA lý do tại sao lại xảy ra chuyện đó?

Ông Nguyễn Thành Rum: Tôi không biết là anh khẳng định như thế nào về chuyện đó?

Trân Văn: Tôi có được xem một số hình ảnh trên Internet và những hình ảnh này ghi lại cảnh pano được đặt trước một số cơ quan công quyền, thành thử chúng tôi muốn hỏi thăm chuyện đó hư, thực ra sao?

Ông Nguyễn Thành Rum: Cái đó… nói chung là thế này… trong đó anh có thấy lá cờ không?

Trân Văn: Dạ có! Có thấy quốc kỳ Việt Nam…

Ông Nguyễn Thành Rum: Ừ… Ừ… Anh có thấy những ngôi sao trên mũ của bộ đội không?

Trân Văn: Hình không được rõ lắm.

Ông Nguyễn Thành Rum: Thế thì cơ sở nào anh cho là… cái đó là… của Trung Quốc?

Trân Văn: Một số blogger có chụp lại ảnh một số trang web của Trung Quốc, trong đó có ảnh gốc…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cho nên cái đó đó, có nghĩa là thế này nè… À… đối với một số nhân viên của tôi đó. À… Anh em nó có sơ suất cái chuyện đó nhưng mà nó đã, nó đã chỉnh sửa lại cái hình đó chứ không phải là nó lấy nguyên xi. Bị vì… anh… anh đã thấy lá cờ Việt Nam mà đúng không?

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Ừ… nhưng mà có điều là mình sử dụng cái hình ảnh của người khác là sai về nguyên tắc bản quyền.
Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: À… Cho nên cái đó là… là… sau khi anh em nó làm thì chúng tôi đã cho thu hồi cái đó.

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Và… chúng tôi có kiểm điểm anh em vì sao sử dụng như thế (?). Bị vì một đó là mình sử dụng, mình phải tính toán đến cái tác quyền, tính toán đến cái sự thương lượng trao đổi với người ta về nhiều mặt.

Trân Văn: Dạ…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cái đó là cái sơ suất của nhân viên tôi, của chúng tôi.

Trân Văn: …nhưng thưa ông tại sao…

Ông Nguyễn Thành Rum: Cám ơn…

Trân Văn: Thưa ông tại sao lại không dùng ảnh quân đội nhân dân Việt Nam mà dùng ảnh quân giải phóng nhân dân Trung Hoa…

Đến đây dù không có tiếng gác máy nhưng chúng tôi không thấy ông Nguyễn Thành Rum trả lời nữa. Sau khi lập lại câu hỏi nhiều lần mà không được hồi đáp, chúng tôi đành gác điện thoại.

Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sự kiện này và khi có thông tin mới, chúng tôi sẽ tường thuật tiếp.

TRUY TỐ LÊ CÔNG ĐỊNH TỘI NẶNG HƠN

 
Nguyên Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Internet Một Kết Nối (OCI) Trần Huỳnh Duy Thức, nguyên luật sư Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung cùng bị truy tố khoản 1 Điều 79 Bộ luật Hình sự về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.



Viện KSND Tối cao vừa chuyển toàn bộ hồ sơ vụ án Trần Huỳnh Duy Thức và đồng phạm sang TAND TP HCM để xét xử về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Như vậy, sau thời gian điều tra, các cơ quan tố tụng đã thay đổi tội danh đối với các bị can Trần Huỳnh Duy Thức, nguyên Tổng Giám đốc Công ty cổ phần internet Một Kết Nối (OCI); Lê Công Định (Nguyên Kha, Paul), nguyên luật sư và Nguyễn Tiến Trung từ tội “Hoạt động chống phá nhà nước” sang tội nặng hơn là “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Riêng bị can Lê Thăng Long, nguyên giám đốc Công ty cổ phần và phát triển đầu tư công nghệ Innotech bị truy tố ở khoản 2 Điều 79 Bộ luật Hình sự. 

Khám xét văn phòng của nguyên luật sư Lê Công Định.


Cáo trạng của Viện KSND Tối cao kết luận: Đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, xâm phạm an ninh quốc gia. Hoạt động phạm tội của các bị can có tổ chức chặt chẽ, có sự phân công nhiệm vụ cụ thể, móc nối với các tổ chức phản động người Việt lưu vong và các thế lực thù địch nhằm tập hợp lực lượng hình thành tổ chức chính trị phản động, lôi kéo tập hợp lực lượng, lật đổ chính quyền nhân dân.

Các bị can đã sử dụng công nghệ thông tin, ứng dụng internet làm, tàng trữ các tài liệu có nội dung chống phá Nhà nước, nhằm xuyên tạc, kích động gây nghi ngờ, làm mất lòng tin của nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước.

Trong vụ án này, cáo trạng xác định: Trần Huỳnh Duy Thức là đối tượng chủ mưu thành lập, cầm đầu tổ chức có tên gọi “Nhóm nghiên cứu Chấn”; tích cực tham gia vào các hoạt động của tổ chức phản động có tên gọi “Đảng dân chủ Việt Nam” và chịu trách nhiệm thành lập tổ chức có tên gọi “Đảng xã hội Việt Nam” để tập hợp lực lượng cho Đảng dân chủ Việt Nam.

Với vai trò là người thành lập, Thức đề ra đường lối, kế hoạch hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Trần Huỳnh Duy Thức còn lập blog "Trần Đông Chấn", "Change We Need"… đăng tải 53 bài viết có nội dung chống phá Nhà nước Việt Nam và tàng trữ 7 tài liệu có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam, xuyên tạc sự lãnh đạo của Đảng và sự điều hành của Chính phủ phục vụ cho hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Lê Công Định là đối tượng tham gia hoạt động tích cực trong tổ chức phản động có tên gọi “Đảng dân chủ Việt Nam” và chịu trách nhiệm thành lập, cầm đầu tổ chức chống Nhà nước có tên gọi “Đảng lao động Việt Nam” để tập hợp lực lượng cho “Đảng dân chủ Việt Nam”.

Định là người chỉnh sửa bản “Điều lệ”, “Tân Hiến pháp” của nhóm người Việt lưu vong do Nguyễn Sỹ Bình cầm đầu để hiệu chỉnh nhằm thay thế Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Tháng 3/2009, Lê Công Định sang Phuket, Thái Lan để họp với Nguyễn Sỹ Bình, Trần Huỳnh Duy Thức bàn bạc, đánh giá những vấn đề kinh tế, chính trị của Việt Nam và đề ra kế hoạch hoạt động chuẩn bị cho thời điểm Việt Nam “xảy ra biến động chính trị”, lật đổ chính quyền Việt Nam vào năm 2010.

Nguyễn Tiến Trung là đối tượng chủ mưu thành lập, cầm đầu tổ chức phản động có tên gọi “Tập hợp thanh niên dân chủ”. Ngày 25/12/2006, Trung gia nhập tổ chức phản động lưu vong có tên gọi “Đảng dân chủ Việt Nam” và được phân công vào “Ban thường vụ” phụ trách vấn đề thanh niên. Nguyễn Tiến Trung lập website “Đảng dân chủ Việt Nam”, “Tập san dân chủ”; chỉnh sửa “Cương lĩnh, Điều lệ” của tổ chức này. Trung móc nối, lôi kéo 28 người vào các tổ chức phản động do Trung thành lập.

Còn Lê Thăng Long là đối tượng tham gia hoạt động trong tổ chức có tên gọi “Nhóm nghiên cứu Chấn” cùng Trần Huỳnh Duy Thức xây dựng kế hoạch hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Tháng 4/2007 Long đã tách ra khỏi tổ chức “Nhóm nghiên cứu Chấn” thành lập “Phong trào Chấn hưng nước Việt” và câu lạc bộ “Chấn hưng nước Việt”.

Đối với các đối tượng Lê Thị Thu Thu, Trần Thị Thu, Cù Thị Phương (thuộc cấp của Trần Huỳnh Duy Thức) có hành vi tham gia tổ chức chống Nhà nước có tên gọi “Nhóm nghiên cứu Chấn”; Thượng Công Nho có hành vi thu thập tư liệu về chuyên đề văn hóa, dân tộc Việt Nam giúp cho Trần Huỳnh Duy Thức viết tài liệu có tên gọi “Con đường Việt Nam”;
Võ Kevin Huân có hành vi tham gia các tổ chức phản động “Đảng Dân chủ Việt Nam” và “Tập hợp thanh niên Dân chủ”, Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an xác định các đối tượng này bị lôi kéo, xúi giục nên không xử lý hình sự.

Nhóm PV CTXH
.innerTable { BORDER-RIGHT: 0px; BORDER-TOP: 0px; FONT-SIZE: 0.9em; BORDER-LEFT: 0px; WIDTH: 100%; BORDER-BOTTOM: 0px; BACKGROUND-COLOR: #ffffff }
/**/
   
   

21/12/2009

CÓ MỘT TỔNG THỐNG CỘNG HÒA VIỆT NAM


                   Tổng thống Barack Obama

Đó chỉ là cái tên giả định như giấc mơ gợi lên từ những gì được chứng kiến qua cuộc diễu hành và lễ tuyên thệ nhậm chức của vị Tổng thống thứ 44 Hợp chủng quốc Hoa Kỳ Barack Obama, gây sự chú ý chưa từng có trên toàn thế giới.

Trông người

Liệu có phải thiên hạ ngày càng phú quý sinh lễ nghĩa? Chắc là không, bởi xưa ông cha ta, từ lễ vinh quy bái tổ của các tân khoa cho tới lễ đăng quang của nhà vua bao đời đều long trọng uy nghi nào có kém.

Những là ngựa voi, lọng kiệu, cờ xí rợp trời, văn võ đình thần mặc triều phục, phẩm phục theo thứ tự phẩm trật cầu kỳ. Vua thì đội mũ Cửu long, vận hoàng bào, mang đai ngọc, tay cầm trấn quê, ngự ngai vàng. Hàng ngàn chi tiết thủ tục đều được quy định nghiêm cẩn mực thước qua bao đời.

Ngày nay, nhờ phương tiện thông tin quá ư hiện đại, ta lại được biết là tại hầu hết các quốc gia trên thế giới, từ Âu-Mỹ giàu sang cho tới Phi châu nghèo khổ, nghi lễ nhậm chức của người đứng đầu quốc gia cũng đủ màu sắc vừa hiện đại, nhưng vẫn giữ được truyền thống, tập quán riêng của mình. Rõ là nhìn ra đông tây kim cổ đâu đâu cũng đều vậy.

Lại ngẫm đến ta

Chiến tranh giặc giã, đói khổ bao phen, thôi thì tùng tiệm cho dân đỡ khổ, nên có xuề xòa bỏ đi nghi thức biết đâu cũng là cái đạo vì nước, thương dân.

Giờ thì hòa bình ngót phần ba thế kỷ rồi, lại đang tiến vào công nghiệp hóa hiện đại hóa, thêm cả những khẩu hiệu “hội nhập”, hiện đại nhưng vẫn “đậm đà bản sắc dân tộc”, các vị lãnh đạo thay nhau xuất ngoại liên miên bằng cả chuyên cơ, tùy tùng tiền hô hậu ủng, còn dinh cơ trụ sở thì hoành tráng không kém gì Tây.

Vậy sao tịnh không có nghi thức “đăng quang” long trọng như thiên hạ, hay học chút truyền thống đẹp của ông cha?

Chủ tịch nước “trúng cử” một cái thì chỉ: họp trên hội trường để tuyên bố, đọc các loại diễn văn, “xin các đồng chí một tràng pháo tay”, … bộp, bộp, bộp … Thế là xong.

Ngay đến cả cái danh nghe cũng không giống ai. Nếu gọi là “tổng thống” thì quả thật không lẫn vào đâu được.

Nhưng còn “chủ tịch”, thì rất nhiều. Nào là chủ tịch phường, xã, quận huyện, rồi chủ tịch mặt trận, hội này hội khác, cũng từ xã, phường đổ lên. Như vậy thì thái độ trọng thị tầm cỡ quốc gia rõ là bị nhoè nhoẹt đi bao nhiêu nữa rồi.

Tại sao

Người bình dân, tầng lớp trí thức, và giới công quyền chắc sẽ có những cách lý giải và thái độ khác nhau về hiện tượng này. Lớp bình dân thì bảo: Ôi dào! Các ông chỉ làm bộ làm tịch “cần kiệm”. Bớt tiêu xài vung vít, công trình nguy nga đi tí là dôi ra ối tiền.

Hoặc giả ngược lại, có người sẽ bảo: Đơn giản thế cũng phải, vì ở ta cũng có bầu bán tranh cãi lằng nhằng như Tây đâu.

Còn giới trí thức, người am hiểu chính trị thì có thể suy ngẫm sâu xa hơn. Ấy là do ta chọn thứ mô hình quá khác lạ, tức là vừa quyết tâm bỏ béng đi tất tật những gì thuộc loại “tàn dư phong kiến”, lại vừa nhất định không chịu học đòi “bọn tư bản giãy chết”, thậm chí cả “Mỹ-Ngụy” nữa (vì ta bỏ qua thời kỳ quá độ, đi tắt đón đầu mà), từ những nghi thức cho tới cả tên gọi.

Thử lướt qua vài ngôn từ thông dụng là rõ. Ta không dùng từ “cựu” mà phải là “nguyên”; “đại biểu quốc hội” chứ không phải “nghị sĩ”, “dân biểu”; không gọi “ngài”, mà gọi “ông/bà”, đặc biệt từ “đồng chí” thì được dùng thoáng nhất, kể cả hàng chức sắc tôn giáo cũng được tuốt (tại các kỳ họp Quốc hội đều thế).

Thêm nữa, xã hội cộng sản chủ nghĩa hướng tới tập thể hóa tất, nên lãnh đạo cũng theo lối tập thể, không đề cao cá nhân như kiểu tư bản, mà lại “dân chủ gấp ngàn lần” phong kiến, nên không có kiểu quỵ lụy thái quá với người đứng đầu quốc gia.

Nhưng vẫn chưa hết lý do đưa ra từ tầng lớp phi chính trị nhưng hay tọc mạch chuyện chính trường này. Đó là dù vị Chủ tịch có gọi là to nhất nước, nhưng về mặt Đảng lại chưa chắc to nhất, như thế là cắc cớ rồi. Nếu tổ chức to, thì các vị khác thuộc hàng tứ trụ triều đình mà “đăng quang” sẽ ra sao đây?

Thêm nữa, không như thời mới độc lập, mô hình nhà nước mang màu sắc cộng hòa rõ nét, vị chủ tịch theo như Hiến pháp những lần sửa đổi sau này có lẽ ít quyền hơn, gần với kiểu được gọi là xã hội chủ nghĩa hơn.

Hệ luỵ

Chắc khó thấy hết những điều hay dở liên quan tới việc có nên hay không tiến hành các nghi thức long trọng như thế.

Với người dân, một khi họ không được ghi khắc vào đầu những hình ảnh trang trọng như từng thấy xưa nay, tại nhiều quốc gia khác, thì tự khắc trong lòng họ, không thể không có thái độ thiếu kính nể người đứng đầu quốc gia, chưa nói tới lòng tự hào, một phần của tự hào dân tộc. Còn nếu như họ thờ ơ với buổi lễ đó, thì những người cầm quyền chắc phải suy nghĩ nhiều điều.

Với bản thân người nhận lãnh trọng trách mới, một khi được nghênh đón trong một nghi lễ trang trọng, được người dân tung hô thể hiện niềm tin của mình thì ắt sẽ có thêm nguồn động viên và ý thức trách nhiệm (kể cả với lời tuyên thệ nếu có). Còn ngay trong chính nhà nước của vị tổng thống tương lai cho nước Việt Nam mới đó, thái độ tôn trọng ông sẽ nhiều thêm.

Với văn hóa dân tộc nói chung, khi tạo lập, và giữ được ít nhiều nghi thức quốc gia như vậy, thì những nghi thức đẹp khác cũng sẽ được chú ý hơn, sớm bỏ lại những tàn dư thực sự của một thời phá dỡ đình chùa miếu mạo, quên lãng lễ hội dân gian, bài xích nét đẹp cha ông để lại … và nay thì sang một biến thái khác, đó là “tôn tạo”, phục hồi bừa bãi di tích, thắng cảnh, lễ hội xưa.

Với Nhà nước, từ những thay đổi để hòa nhập thực sự với truyền thống cha ông và với nhận loại như vậy, chắc chắn ý thức học hỏi, những thay đổi về bản chất đích thực như một chế độ cộng hòa, dân chủ sẽ nhanh chóng hơn.

Kết luận

Nhưng cũng có thể có những sáng kiến khác, đại để như: các vị đứng đầu các cơ quan lãnh đạo cao nhất của đất nước cùng được nghênh đón chung trong một buổi lễ thật trang trọng, thì sao?

Hoặc ngược lại, tổ chức bộ máy nhà nước sẽ được cải tổ để khỏi phải băn khoăn về quyền lực thực sự của người đứng đầu nhà nước nữa.

Ví như Hiến pháp 1946, Điều 44: Chính phủ gồm có Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Phó chủ tịch và Nội các. Nội các có Thủ tướng, các Bộ trưởng, Thứ trưởng. Có thể có Phó Thủ tướng. Và Điều 47: Chủ tịch nước Việt Nam chọn Thủ tướng trong Nghị viện và đưa ra Nghị viện biểu quyết …

Nhìn vào đây thấy rõ ngay sự khác biệt rất lớn của mô hình nhà nước thời 1946 và thời nay (thực chất là nửa thế kỷ nay).

Nói nôm na là khi đó, tương quan quyền lực giữa Chủ tịch/Tổng thống-Thủ tướng giống nhiều nước Tây Âu đang tồn tại và phát triển hàng thế kỷ; còn ngày nay, nó lại giống với … Liên Xô – một thể chế đã sụp đổ mà hậu quả một phần quan trọng cũng do mô hình tổ chức nhà nước bất hợp lý mà ra.

Cuộc thử nghiệm qua mấy thế hệ và với bài học nhãn tiền của cả một Đông Âu chuyển đổi rồi mà còn tiếp tục bê bết vẫn chưa đủ hay sao? “Đổi mới” mà không đổi thứ quan trọng nhất thì chắc chắc sẽ còn phải vật vã dài dài!

NGUYỄN HỮU VINH

19/12/2009

VÌ SAO NHÂN VIÊN CTY CH/ KHOÁN BẢN VIỆT HAY BÌNH LUẬN TRÊN VTV1?

Vì sao nhân viên một công ty chưng khoán mang tên: BẢN VIỆT thường được mời bình luận về thị trương chứng khoán trên kênh truyền hình VTV1 sau buổi trưa! Câu trả lời đó là:


Chuyện về nữ doanh nhân Nguyễn Thanh Phượng - con gái của TT Nguyễn Tấn Dũng


27 tuổi, Nguyễn Thanh Phượng được xem là một trong những doanh nhân trẻ nhất trong giới lãnh đạo các quĩ đầu tư tài chính chuyên nghiệp ở VN hiện nay.
Chuyện về một nữ doanh nhân trẻ nói ít, làm nhiều. 

             
                 doanh nhân trẻ Nguyễn Thanh Phượng


“Tôi muốn Phượng của ngày mai, của năm sau phải thật sự khác Phượng của ngày hôm nay” – Đó là tâm sự của nữ doanh nhân trẻ, Nguyễn Thanh Phượng, Chủ tịch HĐQT Công ty quản lý quĩ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management - VCFM) khi được hỏi về dự định trong tương lai của mình. 27 tuổi, Nguyễn Thanh Phượng được xem là một trong những doanh nhân trẻ nhất trong giới lãnh đạo các quĩ đầu tư tài chính chuyên nghiệp ở VN hiện nay.

Trước đó, cô đã từng là phó giám đốc tài chính của Holcim VN Ltd, giám đốc đầu tư của Vietnam Holding Asset Management - công ty đang quản lý Quĩ Vietnam Holding của các nhà đầu tư Thụy Sĩ với qui mô 112,5 triệu USD. Hiện, cô đang là Chủ tịch HĐQT Công ty quỹ đầu tư Bản Việt với quy mô vốn từ 500 - 800 tỉ đồng huy động chủ yếu từ các cá nhân và doanh nghiệp tư nhân VN. Cô đã tham gia nhiều khóa đào tạo về quản trị danh mục đầu tư, danh mục đầu tư chọn lựa, quản trị tài sản tại Thụy Sĩ và Mỹ.

Cô là cử nhân Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội và nhận bằng MBA tại Đại học Geneva (Thụy Sĩ). Nhận thấy điểm yếu của người trẻ là kinh nghiệm làm việc, vì vậy Thanh Phượng luôn cho rằng mình không thể nóng vội. Cô cần mẫn tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm cho mình bằng cách tự mày mò nghiên cứu và học hỏi cộng sự và những người đi trước.Với cô, đánh giá thực lực của một người không nhất thiết chỉ nhìn vào tuổi đời mà phải dựa vào quá trình học tập và đặc biệt là kinh nghiệm hay những việc cụ thể mà họ đã làm.

Hơn nữa, phải tiếp xúc trực tiếp thì qua đó các tố chất của họ mới có cơ hội bộc lộ. Và trên thực tế, với những gì mà Thanh Phượng đã chứng minh thì tuy là thành viên lãnh đạo trẻ nhất của công ty nhưng cô đã có những đóng góp thiết thực vào việc thành lập, tổ chức, tuyển chọn thành viên thích hợp vào các vị trí then chốt cho VCFM, cũng như huy động vốn cho quĩ đầu tư Viet Capital Fund. Trong thời gian này, VCFM đang bận rộn chuẩn bị huy động quĩ công chúng nước ngoài với qui mô dự kiến 100 triệu USD.

Thanh Phượng là một trong những người đứng ra thuyết trình và giải đáp những thắc mắc cho các nhà đầu tư vào VN. Từ những kinh nghiệm đúc kết trong quá trình làm việc, cô hiểu rằng, sự lưu loát, khéo léo của người thuyết trình sẽ có tác động khá lớn đến quyết định của nhà đầu tư. Vấn đề quan trọng là phải trình bày một cách thuyết phục những câu hỏi như: Tại sao đầu tư vào VN? Tại sao đầu tư vào thời điểm này? Và tại sao nên ủy thác cho chúng tôi?...

Cười rất tươi khi được hỏi rằng: liệu có thành công quá sớm, Phượng nói: “Với tuổi đời như tôi thì phải biết tự nhủ là đường về nhà còn xa lắm. Vì còn trẻ nên theo đuổi nghề này tôi biết mình còn thiếu nhiều lắm, phải tiếp tục học và tiếp tục trải nghiệm. Chắc chắn sẽ có nhiều thử thách phía trước. Tóm lại là nên làm nhiều, nói ít thôi”!

18/12/2009

NỖI ĐAU NÀY THẬT KHÓ NUỐT !

Lặn lội từ Nam Đàn xuống thành phố Vinh để xem bóng đá với hi vọng là cổ vũ cho chiếc HC Vàng của U23 Việt Nam, anh Hưng đã phải ngậm ngùi trở về trong tâm trạng thất trận. Từ chiều tối qua (17/12) đến bây giờ, bóng dáng những cổ động viên thất thểu như anh Hưng không phải là hiếm…

Cờ Tổ quốc, chân dung Bác Hồ được rước qua các trục đường chính của thành phố Vinh

 
Để chuẩn bị cho đêm chung kết, người dân xứ Nghệ đã vạch ra kế hoạch cổ vũ rất chuyên nghiệp. Hệ thống băng rôn, khẩu hiệu, cờ Tổ quốc được chuẩn bị chu đáo nhằm tránh tình trạng cầu vượt xa cung như năm trước.

 
Màn hình cỡ lớn được 'vô tư' bày ra khắp phố để mọi người không bỏ lỡ pha bóng nào


 
Có nhiều đơn vị, nhà hàng đã tổ chức diễu hành ngay từ 15h (trong lúc trận đấu diễn ra vào lúc 17h). Các quán cà phê bị lấp kín, nhiều màn hình cỡ lỡn được dựng ngay vỉa hè để người dân tiện theo dõi.

 
Ai cũng hào hứng và tin vào một chiến thắng

 
Họ làm những điều đó không vụ lợi. Tất cả xuất phát từ tình yêu bóng đá và niềm tự hào dân tộc.

 
Đoàn xe diễn hành cổ động U23 Việt Nam tại TP Vinh khi trận đấu chưa bắt đầu


 
Thế nên, cũng dễ hiểu, sau thất bại của U23 Việt Nam, nhiều cổ động viên xứ Nghệ đã buồn khôn tả. Có người bảo rằng, còn tệ hại hơn cả chia tay người yêu; người thì thất thểu đờ đẫn đi lại với ánh mắt âu sầu. Cũng nhiều người trên đường không hò hét, cờ quạt đã chuẩn bị sẵn thì vẫn chăng lên, nhưng không ai cười. Lặng lẽ và ngậm ngùi như một nỗi đau.

 
Người dân tập trung xem tại các quán cà phê, địa điểm công cộng


 
Anh Nguyễn Thành Hưng và bạn bè lặn lội đội mưa từ Nam Đàn xuống thành phố Vinh xem và cổ vũ cho U23 Việt Nam. Hết trận đấu, họ ngồi lặng một lúc lâu ở quán cà phê. Dường như họ không tin vào thất bại cay đắng này.

Không chỉ Xuân Hợp mà cả người hâm mộ cũng 'khó nuốt' được nỗi đau này


 
Cuối cùng, cả hội bạn đành đi chia buồn bằng vài ba chén rượu, mấy bông ngô nướng. Đi đâu cũng gặp những cái thở dài ngao ngán, những ánh mắt buồn não lòng. Anh Hưng thốt lên: ‘Nỗi đau này thật khó nuốt!’

CANA

BÁN VÉ MÁY BAY TẠI ĐÂY

CANHSAT4SAO BÁN VÉ MÁY BAY TRONG NƯỚC & QUỐC TẾ







Trụ sở công ty tại 75 Hồ tùng Mậu-Hà nội
***


Canhsat4sao (WinC100)
Hân hạnh thông báo


Công ty CPĐT & PTTM Hoàng Long có trụ sở tại 75 Hồ tùng Mậu-Cầu diễn-Hà nội là trung tâm dịch vụ nhiều nghành,trong đó có mở đại lý cấp 1 bán vé máy bay trong nước và quốc tế
Bạn và người thân có nhu cầu đi máy máy bay,hãy đến,hoặc gọi về các địa chỉ dưới đây:

Tại hà nội:

Số 75 Hồ tùng mậu-Cầu diễn Hà nội (Gần nghĩa trang Mai dịch)

Số điện thoại:0437 632 615
Di động        :0982 363 699
Số tài khoản:
Lăng thị hương Phụ
NH Công thương chi nhánh Cầu diễn-Từ liêm-HN
101010 001599 007

Tại Vinh:

Trung tâm này do Canhsat4sao làm "trưởng phòng" giao dịch
Ngõ: ...Đường Lý thường kiệt (Phía sau bệnh viện Thành an) P.Lê lợi T/p Vinh Nghệ an

Số điện thoại  :0383 531 799
Di động          :
0989 134 599
Syquan_4sao@yahoo.com
Số tài khoản:
Lăng khắc Trọng
NH Công thương Vinh-Nghệ an
101010 001901 754



Tại Sài gòn:

10A Nguyễn hữu Huân-P.Thảo điền-Q2 T/p Hồ chí Minh

Số điện thoại:  0835 193 022
Di động:          0937 720 072


Tất cả mọi giao dịch mua vé đều có thể thành công nếu bạn nhiệt tình đến với các phòng vé của chúng tôi.

 Bạn ở bất kỳ đâu trên toàn quốc đều có thể mua được vé mà không cần đến phòng vé,nếu như hợp đồng mua vé được thoả thuận


Rất hân hạnh và vinh dự phục vụ quý khách!
***
Lăng Khắc Trọng
***





 

17/12/2009

TOP TEN PHÁT BIỂU ẤN TƯỢNG NHẤT 2009

         1- “Hoàng Sa Trường Sa là bãi hoang chim ỉa” (ông Ba Náo, nguyên Bí thư chi bộ, hiện là Chi ủy viên chi bộ cấp phường (TP HCM) phát biểu trong cuộc họp kiểm điểm nguyên Tổng biên tập báo Lao động Tống Văn Công).


          2-Vừa động viên ông Obama, vừa phân hóa nội bộ ổng…” (Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết).

          3- "Trung Quốc có một số trẻ chết do ăn sữa nên xử tử hình được. Còn các vi phạm vừa qua (ở Việt Nam), chưa ai chết nên khó xử lý hình sự". (Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội Đào Văn Bình trả lời chất vấn HĐND về tình trạng báo động của chất lượng thực phẩm, mỡ bẩn, bì lợn thối).

          4- “Hơn 3 năm làm Thủ tướng tôi chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào” (Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thừa nhận trước Quốc hội rằng suốt 3 năm đương quyền ông không kỷ luật bất kỳ ai, và còn bảo rằng mình phải học tập cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, vị Thủ tướng cầm quyền lâu nhất, khi trong suốt 33 năm Thủ tướng Đồng cũng không hề kỷ luật một đồng chí nào).

          5- “Chắc chắn Quốc hội sẽ hoàn toàn ủng hộ chủ trương khai thác bauxite” (ông Trần Đình Đàn, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội- Câu nói được coi là do “lỡ miệng nói thật” khi ông thật thà khẳng định điều này ngay từ lúc Quốc hội chưa nhóm họp).

          6- “Cho đến lúc này, dư luận trong nước cũng như trên thế giới, kể cả những người khó tính, (không) còn ai nói đến vấn đề khai thác bauxite ở Tây Nguyên nữa. Điều đó cho thấy, khai thác bauxite ở Tây Nguyên là đúng đắn và đang gặp thuận lợi” (Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng).

          7- "Khó chấm dứt tình trạng chạy chức, chạy quyền vì người chạy có báo đâu mà biết" (Bộ trưởng Nội vụ Trần Văn Tuấn).

          8- “Với tiềm năng sẵn có của các doanh nghiệp hiện nay, chỉ 20 -30 năm nữa, Việt Nam sẽ là một trong 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới. 40 năm nữa, Việt Nam sẽ đứng trong top 15 nền kinh tế lớn nhất thế giới” (tiến sĩ, Viện trưởng chiến lược phát triển kinh tế – xã hội Việt Nam & Đông Nam Á Nguyễn Xuân Kiên).

          9- "Đừng hỏi Bộ trưởng vì sao trường học thiếu nhà vệ sinh" (Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Giáo dục- đào tạo Nguyễn Thiện Nhân).

          10- “Thưa các bạn, tôi quá mệt mỏi rồi” (Giáo sư Hoàng Tụy)


           Thêm:  "Có người ví von, VN-Cuba như là đất trời sinh ra. Một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình thế giới. Cuba thức thì VN ngủ, VN gác thì Cuba nghỉ".(Chủ tịch nguyễn minh Triết nói tại chuyến thăm Cu ba)



Blog
Trương duy Nhất

LƯƠNG TRẦN VĂN TÁ 947 TRIỆU/1 THÁNG

         

Lương giám đốc cao hay thấp

Sau khi kiểm toán nhà nước công bố một số tổng giám đốc của các tập đoàn kinh tế như Jestar Pacific Airline hay Tổng Cty Kinh doanh vốn Nhà nước còn gọi tắt là SCIC được cấp mức lương cao hơn quy định hàng trăm lần đã dấy lên những làn sóng bất bình trong nhiều tầng lớp xã hội.

Mức lương không tưởng

Kiểm toán nhà nước cho năm 2009 mới đây vừa công bố nhiều kết quả bất ngờ về các hoạt động của các tổng công ty, tập đoàn kinh tế nhà nước. Trong đó có việc xem xét thu chi mức lương trả cho nhân viên, lãnh đạo cùng những yếu tố được khấu trừ trước khi thanh toán thuế thu nhập và công bố lợi nhuận. Kết quả kiểm toán phát hiện ra một sự thật mà bao năm nay chưa từng công bố, đó là mức lương của các tổng giám đốc của nhiều tập đoàn kinh tế nhà nước hay liên doanh vượt ra ngoài sự ước đoán của mọi người sau khi được công khai hoá

Cụ thể là lương của ông Trần Văn Tá, theo công bố chính thức thì ông này nhận 947 triệu một năm. Ông Trần Văn Tá, nguyên là thứ trưởng Bộ Tài chính, sau khi nghỉ hưu theo chế độ, được chính bộ Tài chính giao chức vụ Tổng giám đốc Tổng Cty Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC). Công ty này của nhà nước giao cho bộ Tài Chính, bộ Kế hoạch Đầu tư và bộ Công thương chủ quản dưới hình thức một tập đoàn Tài chánh 100% vốn nhà nước.

Ông Tá nắm giữ chức phó chủ tịch Hội đồng quản trị, kiêm Tổng Giám đốc của Tổng công ty SCIC. Sáu thành viên trong HĐQT còn lại gồm có đượng kim Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh kiêm nhiệm chức Chủ tịch HĐQT. Các ủy viên HĐQT kiêm nhiệm là Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Hữu Hào, Thứ trưởng Bộ KH&ĐT Cao Viết Sinh, Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Xuân Hà.

Theo kết quả kiểm toán thì các thành viên của HĐQT đều có mức lương tương đương với ông Tá là 942 triệu đồng một năm. Theo tìm hiểu của báo chí thì SCIC đã xây dựng hệ số lương kế hoạch quá cao so với thực tế để trả cho các ông này vì vậy cách thụ hưởng lương theo hệ số này là không phù hợp.

TS Lê Đăng Doanh, nguyên là thành viên của Viện Nghiên Cứu Phát Triển IDS nhận định việc này như sau:

“Vấn đề là phải có các tiêu chí rõ ràng. Công ty của anh làm lợi bao nhiêu thì anh được tiền lương bao nhiêu và nếu anh không làm lãi thì phải trừ lương như thế nào phải có quy định rõ ràng.”

Theo công bố chính thức thì đơn giá tiền lương năm 2007 của SCIC được Bộ LĐ-TB&XH duyệt là 2,82 đồng/1.000 đồng doanh thu. Có nghĩa là cứ làm ra 1.000 đồng thì doanh nghiệp này được 2,82 đồng tiền lương.

Khi xây dựng kế hoạch trình Bộ LĐ-TB&XH, SCIC dự tính sẽ trả lương thành viên HĐQT và tổng giám đốc là 40 triệu đồng/tháng. Nhưng thực tế năm 2008, lương của thành viên chuyên trách HĐQT và tổng giám đốc SCIC là 78,5 triệu đồng/tháng, tương đương 942 triệu đồng năm, gần gấp hai lần so với kế hoạch.

So với các tập đoàn kinh tế tư nhân thì mức lương này không cao lắm thế nhưng một tập đoàn quốc doanh phải chịu sự kiểm soát của nhà nước thì mức lương này không thể chấp nhận, ông Lê Văn Cuông Đại biểu quốc hội đơn vị Thanh Hoá cho biết:

“Nếu như nó là công ty của nước ngoài hoặc là công ty liên doanh với nước ngoài có chế độ trả lương theo thang bậc quốc tế như thế thì còn có thể chấp nhận được, nhưng đối với một tổng công ty của Việt nam thụ hưởng quá cao so với mặt bằng chung trong nước như thế là bất hợp lý.”

Lương của một tổng giám đốc khác thuộc công ty Jestar Pacific còn cao hơn gấp đôi như thế. Năm 2007, Tổng Giám đốc công ty nhận mức lương là 444 triệu, chỉ một năm sau mức lương của ông này đã nhảy vọt lên hơn hai ngàn hai trăm triệu . Lương của hai phó tổng giám đốc người Việt cũng đều gần 1 tỷ đồng/năm. Còn hai phó tổng giám đốc người nước ngoài thì lương và thu nhập ở mức từ 3- 5 tỷ đồng/năm.

Điều đáng nói là từ khi thành lập đến nay đã 17 năm nhưng chưa năm nào Jesta có lãi. Năm 2008 công ty lỗ ở mức kỷ lục là 546 tỷ đồng, lỗ lũy kế đến ngày 31-12-2008 là 1.137 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu đến 31-12-2008 đã trở thành con số âm 121 tỷ đồng.

Công ty Jestar Pacific Airline là công ty liên doanh với Úc nhưng vốn nhà nước bỏ ra chiếm đa số. Cụ thể là Tổng công ty vốn Nhà nước SCIC góp 76% vốn, công ty Qantas Asia Investment Company (Hàng không Úc) góp 18%, phần còn lại là vốn của cổ đông nhỏ.

Không có quy định cho lương giám đốc?

Theo bà Tống Thị Minh, Vụ trưởng Vụ Lao động-Tiền lương thuộc Bộ LĐTB &XH tuyên bố cới báo chí: Theo quy định, với công ty cổ phần quỹ tiền lương thì do đại hội cổ đông quyết định, còn việc trả lương cho lãnh đạo doanh nghiệp do HĐQT quyết định. Mà trong HĐQT thì đại diện sở hữu vốn nhà nước cũng chỉ có một phiếu, nên dù Nhà nước chiếm cổ phần chi phối thì Nhà nước cũng khó mà can thiệp hay chi phối được vấn đề trả lương”.

Nhận định về lời tuyên bố này TS Lê Đăng Doanh nhấn mạnh:

“Theo tôi người nào nói rằng nhà nước chỉ được một lá phiếu thôi thì điều đó hoàn toàn không đúng. Luật doanh nghiệp có quy định rất rõ là việc bỏ phiếu trong các công ty cổ phần thì bỏ phiếu theo trọng lượng của số vốn đang góp vào. Nếu như nhà nước chiếm 60% số vốn thì nhà nước có quyền quyết định bởi vì nhà nước luôn luôn nắm đa số cho nên nói chỉ có một phiếu là không phù hợp. Bởi vì ở đây không phài là bỏ phiếu đối nhân, theo người, mà đây là bỏ theo phiếu đối vốn, tức là tôi góp vốn nhiều thì tôi có quyền quyết định.”

Dư luận cho rằng vấn đề tự quyết định mức lương một cách tuỳ tiện này cần được quốc hội xem xét và ra dự luật nhằm chế tài các hành động được xem là lách luật này. Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông cho biết ý kiến của ông:

“Nếu quốc hội họp mà biết được thông tin này từ kiểm toán nhà nước thì chắc chắn rằng sẽ có đại biểu chất vấn. Tôi nghĩ vần đề này sẽ được Uỷ Ban Thường Vụ sẽ kiến nghị với thủ tướng chính phủ để xem xét việc này.”

Hậu quả kinh tế và chính trị rõ ràng là rất lớn nhưng nếu xét theo cái nhìn xã hội thì sự việc còn quan trọng hơn khi đại bộ phận nhân dân Việt Nam kiếm đồng lương trung bình là 1 triệu 500 ngàn một tháng thì phải hơn 50 năm họ mới bằng ông tổng giám đốc của SCIC hay 100 năm mới bằng ông Jestar!

Giáo sư Tương Lai, nguyên giám đốc viện Khoa Học Xã Hội Việt Nam nói lên ý kiến của ông:

“Nhân danh cho việc xoá bỏ chủ nghĩa bình quân để tạo ra một sự bất công xã hội đầy dẫy ngươi ăn không hết kẻ lần không ra như hiện nay thì đó là đi ngược lại với mong muốn và lý tưởng mà biết bao người hy sinh. Đồng tiền do đặc quyền đặc lợi để mà tự hưởng thì đó là điều đáng sĩ nhục nhưng lại nhân danh mình là người cách mạng, mình là người xã hội chủ nghĩa thì càng nói bao nhiêu thì dân tình càng chán nản bấy nhiêu”.

Báo chí cho rằng rất có thể lãnh đạo SCIC cũng như lãnh đạo HĐQT Jestar đã lợi dụng kẽ hở của pháp luật để tự thưởng cho mình mức lương cao nhất mà họ có thể nghĩ tới, cho dù doanh nghiệp làm ăn xuống dốc.

Điều đáng lo là hiện nay SCIC đang có cổ phần ở hơn 800 doanh nghiệp, trong đó phần lớn là doanh nghiệp mà vốn Nhà nước chiếm đa số. Nếu doanh nghiệp nào cũng trả lương kiểu như Jestar thì không mấy chốc, Nhà nước sẽ trắng tay. Lúc ấy ai là người trực tiếp chịu trách nhiệm, cũng như hậu quả này ai là người đưa vai ra gánh nếu không phải là người dân với đồng lương tận đáy?

Nguồn RFA
__________________________________________


Chuyện lương ở SCIC: Không thể "đùa dai"

Những câu hỏi mong được lời đáp trước những thông tin hoàn toàn khác với những gì công luận được biết suốt gần nửa tháng trước đó, vừa được Bộ Tài chính công bố liên quan đến lương thưởng tại SCIC.

LTS: Sau khi chuyện lương của SCIC và một số tập đoàn được một số tờ báo nêu ra, bộ Tài chính đã công bố các thông tin liên quan. Tuần Việt Nam đã nhận được nhiều bài viết đa chiều xung quanh vấn đề này. Có những ý kiến tạm coi là xác đáng, có những ý kiến cần được trao đổi thêm. Để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam giới thiệu thêm một số băn khoăn của CTV Hà Văn Thịnh (Giảng viên trường đại học Khoa học Huế), mong được trả lời thêm.

Chánh Văn phòng Bộ Tài chính Nguyễn Đức Chi khẳng định lãnh đạo Bộ Tài chính và các Thứ trưởng của 3 bộ tham gia vào Hội đồng Quản trị của SCIC không nhận hai lương mà thực ra chỉ nhận phụ cấp(!). Để tăng tính thuyết phục, ông Nguyễn Đức Chi đã đưa ra bảng lương, phụ cấp của SCIC năm 2009, trong đó kê rõ Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh, Thứ trưởng Trần Xuân Hà, Thứ trưởng Bộ Kế hoạch - Đầu tư Cao Viết Sinh và Thứ trưởng Bộ Công thương Đỗ Hữu Hào đều nhận phụ cấp với số tiền là 2,43 triệu đồng/tháng(!)?

Thông tin này hoàn toàn khác với những gì công luận được biết trong nhiều ngày qua, vì thế, xin đặt ra một một số câu hỏi để mong có được sự hồi đáp rõ ràng.

Thứ nhất, Kiểm toán Nhà nước công bố kết quả kiểm toán từ ngày 2/12. Nếu không có khuất tất, không cần phải "chuẩn bị" số liệu (vì đã là sự thật thì không cần bất kỳ một sự chuẩn bị nào), tại sao phải mất đến 10 ngày để khẳng định một thực tế nguy hại trầm trọng - làm bàng hoàng dư luận cả nước?

Sự khó khăn của nền kinh tế, hàng triệu người lao động phải nhận đồng lương không đủ sống - tương phản hoàn toàn với mức lương khổng lồ của SCIC, tại sao bộ Tài chính không biết rằng sự "im lặng" khó hiểu trong 10 ngày đó đó ảnh hưởng xấu như thế nào?

Thứ hai, kết quả kiểm toán và điều dư luận quan tâm là chuyện của năm 2008. Tại sao bộ Tài chính không công bố luôn các số liệu của năm 2008? Về nguyên tắc, đó là bằng chứng gần nhất, cần nhất cho sự trả lời đúng và đủ của vụ việc? Phải chăng vẫn có sự sai lệch giữa các con số của năm 2008 (và trước đó), so với năm 2009?

Thứ ba, có hợp lý hay chăng khi phụ cấp của các uỷ viên HĐQT lại được cào bằng như chủ tịch HĐQT?

Mặt khác, nếu làm cố vấn cho một tổng giám đốc có mức lương đến 78,5 triệu đồng/tháng - mà chỉ nhận có hơn 2 triệu đồng thôi thì vai trò cố vấn ở đâu? Sự phi lý của mức lương thấp quá hay cao quá đều là hiện thân trực tiếp của chữ ngờ.

Thứ tư, quy định hiện hành không cho phép bác sĩ đang công tác ở bệnh viện công mở bệnh viện tư. Tại sao các vị bộ trưởng, thứ trưởng lại có đặc quyền khác với bác sĩ?

Thử hỏi, làm bộ trưởng hay thứ trưởng là công việc không nhẹ nhàng, vậy, thời gian đâu để các vị "gánh vác" thêm lợi ích cá nhân khi tham gia kinh doanh tiền tệ ở một công ty hoạt động theo mô hình cổ phần hoá?

Ngược lại, điều này dễ khiến người ta nghĩ rằng, có thể do cơ cấu của ta quá cồng kềnh, một số vị trí quá rảnh việc nên rất nhiều người có dư thời gian để tham gia vào những công việc mưu lợi khác. Có hay không?

Thứ năm, JetStar Pacific là công ty con của SCIC nhưng làm ăn thua lỗ đến 31 triệu USD và các lãnh đạo của nó vẫn nhận mức lương lên đến hàng tỷ đồng. Làm sao có thể nói tránh ra rằng đã "chỉ đạo xác định rõ trách nhiệm những cá nhân liên quan trong việc hoạt động kinh doanh của công ty thua lỗ kéo dài" (Theo Tuổi trẻ ngày 11/12)? Mãi đến khi công luận lên tiếng thì mới chỉ đạo là cách điều hành như thế nào?

Ai dung túng và tiếp tay cho Jetstar Pacific là câu hỏi nhất thiết phải trả lời? Trách nhiệm vận hành đồng tiền của dân, của nước ra sao khi làm ăn thua lỗ lại đùn đẩy vòng quanh?

Thứ sáu, lạm phát đang gia tăng, niềm tin của các nhà đầu tư, người dân vào đồng tiền Việt Nam đang bị lung lay. Trách nhiệm của bộ Tài chính đến đâu? Và, những biến động về tiền tệ và giá cả như thế có liên quan gì với việc các vị tư lệnh ngành làm không tròn nhiệm vụ (chẳng hạn dành quá nhiều thời gian cho SCIC) nên gây nên những hậu quả không đáng có hay không? Thậm chí, người dân có quyền nghi ngờ rằng cả kho tiền của khổng lồ của đất nước đang bị tư túi hóa một cách công khai?

Những câu hỏi trên rất cần được trả lời vì không chỉ liên quan đến sự bức bối của dư luận mà nó ảnh hưởng trực tiếp đến hoạt động của cả guồng máy kinh tế. Hậu quả của SCIC (và những gì liên quan đến SCIC) là rất nghiêm trọng vì nếu có những khuất tất ở cấp cao thì các nhà đầu tư không thể an tâm và người ta có quyền đặt dấu hỏi về sự bất ổn do năng lực điều hành yếu kém, thiếu minh bạch. Kinh tế không phải là chuyện đùa dai. Hậu quả của sự tắc trách của bộ Tài chính - "bộ óc" kinh tế của một đất nước là hết sức nặng nề...

Nguồn VNN

16/12/2009

NGUYỄN TIẾN TRUNG CÓ THỂ BỊ KẾT ÁN TỬ HÌNH

Nguyễn Tiến Trung có thể bị tuyên án tử hình
15/12/2009

                                 Nguyễn Tiến Trung thời còn là du học sinh ở Pháp

                   Nguyễn Tiến Trung thời còn là du học sinh ở Pháp


Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) vừa lên tiếng bày tỏ quan tâm trước việc nhà dân chủ Nguyễn Tiến Trung có thể bị kết án tử hình với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự của Việt Nam. Trong thông cáo báo chí phổ biến ngày 14/12, RSF kêu gọi chính phủ Hà Nội trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho nhân vật bất đồng chính kiến, blogger Nguyễn Tiến Trung.

Ông Nguyễn Tiến Trung, 26 tuổi, bị bắt về tội 'âm mưu lật đổ chính quyền cộng sản'
Liên quan đề tài này, Ban Việt Ngữ chúng tôi có cuộc trao đổi ngắn với ông Nguyễn Tự Tu, thân phụ của Nguyễn Tiến Trung, để hỏi thăm những thông tin mới nhất. Ông cho biết:

Ông Nguyễn Tự Tu: Vừa rồi gia đình có được gặp Trung ngày 10/12, trông Trung vẫn khỏe, tinh thần vẫn tốt. Chúng tôi được thăm cháu 2 lần rồi. Lần đầu ngày 13/11 và lần thứ hai ngày 10/12. Họ tuyên bố từ nay trở đi cứ ngày 10 là được gặp, không cần phải làm đơn gì cả. Trước đây phải làm đơn, nhưng bây giờ sẽ cho gặp không cần làm đơn.

VOA: Về phiên xử, gia đình có được thông tin sẽ diễn ra khi nào và ở đâu không, thưa ông?

Ông Nguyễn Tự Tu: Phiên tòa chắc diễn ra ở TPHCM thôi. Trung cho biết vào cuối tháng này, nhưng không cho biết thời gian cụ thể. Gia đình vẫn nghĩ là Trung vô tội, họ muốn gán ghép mức án nào thì không biết được, nhưng không thể có mức án cao nhất được, vô lý, cực kỳ vô lý!

VOA: Chúng tôi được biết ban đầu Tiến Trung bị cáo buộc vi phạm điều 88 nhưng sau đổi thành vi phạm điều 79, phải không thưa ông?

Ông Nguyễn Tự Tu: Vâng đổi thành điều 79, nặng hơn, với mức án cao hơn.

VOA: Sự thay đổi này xảy ra khi nào?

Ông Nguyễn Tự Tu: Từ ngày 13/11 khi gia đình đến thăm thì bên Cơ quan An ninh điều tra thông báo như vậy, nhưng chỉ báo miệng cho gia đình biết vậy thôi, không có thông báo bằng văn bản. Tội này, nhẹ nhất theo khoản 1 là 12 năm. Đồng phạm thì từ 5 năm tù. Cáo trạng của Trung ghi là từ 12-20 năm tù, cho tới chung thân hay tử hình.

VOA: Gia đình có cảm nghĩ như thế nào đối với sự thay đổi tội danh với Nguyễn Tiến Trung, thưa ông?

Ông Nguyễn Tự Tu: Bên Cơ quan An ninh điều tra nói rằng do Trung có thành lập tổ chức nên họ mới chuyển đổi thành tội danh đó. Nhưng họ nói rằng không có gì quan trọng cả nên gia đình yên tâm. Không bao giờ tôi tin là Trung có thể bị mức án cao nhất, thậm chí tôi cũng không thể tin Trung sẽ bị mức án 12 năm tù, vì Trung cũng chẳng có tội gì phải xử đến 12 năm tù. Đấu tranh ôn hòa thôi, làm sao mà tù nặng dữ vậy?

VOA: Gia đình có chuẩn bị luật sư để bảo vệ cho Tiến Trung trước phiên tòa sắp tới không?

Ông Nguyễn Tự Tu: Gia đình chúng tôi mời luật sư Đoàn Thái Duyên Hải. Luật sư đã được tiếp xúc với Trung 1 lần rồi. Tôi đã hỏi ý Trung, Trung nói luật sư này cũng giỏi và cũng hợp ý, cho nên không cần phải kiếm thêm luật sư nào khác. Trước đây Trung có nói không cần luật sư bào chữa, nhưng nếu gia đình đã nhờ rồi thì cũng được.

VOA: Luật sư đã được tiếp cận hồ sơ vụ án chưa, thưa ông?

Ông Nguyễn Tự Tu: Cái đó tôi cũng chưa rõ lắm nhưng Trung cho biết đã có trong tay bản cáo trạng bằng văn bản rồi.

VOA: Cách đây không lâu, truyền thông trong nước loan tin Trung nhận tội và xin khoan hồng. Gia đình có ý kiến như thế nào về việc này?

Ông Nguyễn Tự Tu: Gia đình chúng tôi cũng không biết đằng sau vụ việc đó là cái gì. Đi thăm gặp cũng không dám hỏi vì cơ quan điều tra yêu cầu chỉ hỏi thăm sức khỏe thôi, không được hỏi bất cứ điều gì khác. Cho nên đằng sau việc đó có chuyện gì không, thì không biết được. Chúng tôi bao giờ cũng tin là con chúng tôi vô tội, vì cháu chỉ bày tỏ chính kiến và tham gia Đảng Dân chủ của cụ Hoàng Minh Chính. Đảng này hoạt động từ năm 1944 đến năm 1988, Việt Nam vẫn đa nguyên đa đảng cho đến năm 1988. Cụ Hoàng Minh Chính cũng không bị kết tội gì, cũng không bị truy tố về tội phục hoạt Đảng Dân chủ. Cho nên Trung tham gia, tôi thấy không có tội gì cả.

VOA: Nhưng chính quyền Việt Nam không chấp nhận một đảng đối lập, thưa ông?

Ông Nguyễn Tự Tu: Mà không có văn bản nào cấm Đảng Dân chủ này hoạt động cả, hoàn toàn không có văn bản. Cháu là con người yêu nước, khát vọng muốn xã hội phát triển tiến lên nên mới dấn thân đấu tranh. Động cơ hoàn toàn tốt đẹp, không có gì xấu cả. Không vụ lợi cá nhân bất cứ điều gì cả, chỉ có hy sinh thôi, chỉ muốn cảnh tỉnh để mọi người biết, để cho xã hội Việt Nam tốt đẹp hơn.

Nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đã lên tiếng phản đối việc Hà Nội bắt giữ Nguyễn Tiến Trung cùng một số trí thức trẻ từ giữa năm nay vì các hoạt động chính quyền cho là chống phá nhà nước trong khi giới ủng hộ dân chủ gọi là cổ súy cho tự do, dân chủ.

Nguyễn Tiến Trung sinh năm 1983, là tác giả của nhiều bài viết kêu gọi Việt Nam mở rộng dân chủ. Trong thời gian du học tại Pháp, ông đã cùng một số du học sinh thành lập Tập hợp Thanh niên Dân chủ quy tụ các thanh niên trong và ngoài nước.

Nguồn VOA

15/12/2009

HU! HU! SỬA BỘ ĐỘI TÀU THÀNH BỘ ĐỘI VIỆT NAM

Chào mừng 65 năm thành lập QĐNDVN ...bằng hình ảnh lính Tàu xâm lược

Tấm tranh cổ động này xuất phát từ điã CD Trung tâm triển lãm TP.HCM giao về cho Phòng VHTT Q.Phú Nhuận để thực hiện. (Giám đốc Sở VHTT TP.HCM Nguyễn Thành Rum)

Spring-and-autumn uniform for male soldiers of land force

Ảnh gốc hình chụp lính Tàu cộng

 LINK :
http://english.cri.cn/2946/2007/07/04/1381@245566_3.htm








Ảnh chụp "bức tranh cổ động" tương tự trước Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị Quận ủy và Ủy ban Nhân dân Quận 4.Đường Tân Vĩnh.










Hình trên được chụp tại Ngã 4 Quận Phú Nhuận - T/P HCM








Mừng ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam 21.6.2009




BÁO PHỤ NỮ TP HCM KỶ NIỆM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG


 
Báo Phụ Nữ Tp Hồ Chí Minh ra số báo Mừng ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam 21.6.2009


Photobucket

Tạp bút Những chú lính ở sân ga của nhà văn Dạ Ngân ca ngợi lòng dũng cảm của Hải quân Việt Nam được in ở trang 17

Photobucket
Bài báo được minh họa bằng những hình ảnh Hải quân Trung Quốc

Photobucket
Ngay bên dưới bức ảnh là những câu văn:
"Lâu lắm rồi mới thấy lại những hình ảnh này. Rất đông những chàng trai. Họ đi theo hàng theo khối, từ từ tiến vào sân ga".

 
Ấn phẩm Chào Mừng ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam của báo Phụ nữ thành phố Hồ Chí Minh.
 

Đây là sản phẩm của Báo Thanh Niên mấy năm trước!,

Ai cũng nhận ra đó là hải quân Trung Quốc nhưng tờ báo này lại cho nó là Hải Quân Việt nam ngày càng lớn mạnh!


 






plan_sailors

Hình gốc ảnh lính hải quân Tàu cộng



Cả 2 tấm hình cuối được scan từ Báo Phụ Nữ và Thanh Niên là một, đều lấy hình ảnh lính hải quân Tàu để minh họa cho những người lính hải quân Việt Nam.