30/01/2010

HAI THÔNG TIN VỀ CUỘC THI HOA HẬU THẾ GIỚI TẠI VN

1) Không tổ chức thi Hoa hậu Thế giới 2010 ở Tiền Giang


Văn phòng Chính phủ vừa có công văn số 585/VPCP-KGVX thông báo ý kiến của Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân với nội dung: Giao cho Bộ VH-TT-DL có công văn trả lời UBND tỉnh Tiền Giang trên cơ sở kết luận của Phó Thủ tướng tại công văn số 6473/VPCP-KGVX ngày 30-9-2009 đồng ý cho Khánh Hòa đăng cai tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2010.

Như vậy, việc tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2010 vẫn được tiến hành theo quyết định trước đây của Văn phòng Chính phủ mà không được tổ chức ở Tiền Giang như đề nghị của tỉnh này. 

Được biết, đầu năm 2009, Tập đoàn RAAS và UBND tỉnh Khánh Hòa đã đề nghị và sau đó được Chính phủ cho phép phối hợp với Tổ chức Hoa hậu Thế giới đăng cai tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2010 tại TP Nha Trang. Tuy nhiên, đến tháng 10-2009, Tập đoàn RAAS lại có công văn gửi Chính phủ và các bộ, ngành liên quan đề nghị xin được “di dời” về TP Mỹ Tho tỉnh Tiền Giang với lý do không có nhà tài trợ cung ứng những điều kiện để RAAS tổ chức đêm chung kết tại Nha Trang. Ngày 29-12-2009, tỉnh Tiền Giang cũng có công văn số 6555/UBND-VX gửi Chính phủ, Bộ VH-TT-DL và các cơ quan hữu quan đề nghị được đăng cai tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2010 

2) Vì sao RAAS rút khỏi cuộc thi Miss World tại VN? 

Đêm 9.7.2008, tại TP.HCM, lễ ký kết văn bản ghi nhớ tổ chức cuộc thi Hoa hậu Thế giới (HHTG) 2010 tại Việt Nam giữa bà Julia Morley - Chủ tịch Tổ chức HHTG và ông Hoàng Kiều - Chủ tịch Tập đoàn RAAS (Mỹ) đã diễn ra với sự chứng kiến của lãnh đạo tỉnh Khánh Hòa. Ông Hoàng Kiều cũng xác nhận RAAS sẽ tạm chi khoảng 10 triệu USD để được quyền tổ chức cuộc thi này ở Nha Trang.

Tuy nhiên, cuối tháng 10.2009, ông Hoàng Kiều đã gửi công văn cho UBND tỉnh Khánh Hòa thông báo việc thay đổi địa điểm tổ chức chung kết và lễ đăng quang HHTG 2010. Trước đó, RAAS đã lập dự án xây dựng khu du lịch sinh thái “Đảo RAAS ngàn sao” rộng hơn 1.500 ha phục vụ cho cuộc thi HHTG 2010. Dự án gồm 2.000 nhà nghỉ bungalow cao cấp, 195 ngôi nhà cho các hoa hậu, câu lạc bộ dưới nước, sân golf, quảng trường, trung tâm mua sắm, khu resort, spa rộng hàng trăm héc-ta... Việc ông Hoàng Kiều tuyên bố dời địa điểm tổ chức HHTG 2010 về Tiền Giang là bởi lý do Tập đoàn RAAS không nhận được sự hợp tác của các doanh nghiệp tại Khánh Hòa. Và đến ngày 28.1.2010, bất ngờ RAAS tuyên bố rút lui, không tổ chức cuộc thi HHTG 2010 tại VN.

Theo Thanh niên và SGGP

29/01/2010

VỤ SẦM ĐỨC XƯƠNG: VÀI NÉT VỀ ÔNG C/T TỈNH NGUYỄN TRƯỜNG TÔ

                                             
                                    NTT (Nguyễn trường Tô Chủ tịch UBND tỉnh Hà giang)



Về ’danh sách đen" những vị quan chức Hà Giang đã mua dâm các cháu vị thành niên do bị cáo Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy khai tại tòa, luật sư bào chữa cho Nguyễn Thị Hằng đã hỏi bị cáo: Vì sao bị cáo biết số điện thoại của ông NTT? Bị cáo trả lời:  hôm đi ăn cơm, bác T ngồi cạnh và cầm điện thoại của Hằng nháy vào số máy bác T, sau đó bị cáo nhiều lần đến phòng làm việc của bác T trong UBND tỉnh. Bị cáo mô tả vào đó phải đi qua bảo vệ như thế nào, phòng bác trên tầng hai đi về phía cuối… Hội đồng xét xử và kiểm sát viên kiên quyết ngăn luật sư Tú tiếp tục hỏi về vấn đề này.(VNN)
............
 bị cáo Hằng đã khai ra tên tuổi, số điện thoại và trụ sở làm việc của một quan chức cấp cao tỉnh Hà Giang - vị này đã từng “lên giường” một vài lần với bị cáo Hằng. Bị cáo còn cho rằng, chính bị cáo đã phải đổi tên thật từ Hằng sang Hương để báo với vị này điện thoại xuống bảo vệ cho cô này lên phòng làm việc của ông ta.


                                              
                                   NTT chính là ông Nguyễn trường Tô chủ tịch tỉnh Hà giang.


Trên blog Butlong:

Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô cho rằng, hiệu trưởng mua dâm nữ sinh là một việc động trời, không thể hình dung được. Đây là một việc làm đáng xấu hổ và không thể chấp nhận với một thầy giáo đồng thời là người đứng đầu một trường cấp 3.

(Theo VnE 7-11-2009)
http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2009/11/3BA1562F/


Còn theo PLTP HCM như thế này:

Bà Nguyễn Thị Huệ (mẹ của Hằng) cho biết trong phiên xét xử hôm nay, bà cũng rất sững sờ khi thấy các cháu khai đã có hành vi bán dâm cho các quan chức trên. Các cháu khẳng định lời khai của mình là trung thực và hoàn toàn chịu trách nhiệm về lời khai này. Theo bà Huệ, con gái bà đã khai hết sức chi tiết về cuộc gặp gỡ với ông T. vào tháng 8-2008. Lúc đó, Hằng mới 17 tuổi, đang học lớp 11. Quan hệ xong, ông T. đưa cho Hằng 1,5 triệu đồng. Hằng còn khai sau khi quan hệ với ông B. tại khách sạn được cho 1 triệu đồng…

Luật sư Nguyễn Văn Tú, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Bắc Giang (bào chữa cho bị cáo Hằng), cho biết Hằng còn khai đã nhiều lần vào phòng làm việc của ông T. tại trụ sở UBND tỉnh. Đồng thời, Hằng còn lưu giữ số điện thoại của các vị quan chức trên và đã nhiều lần liên lạc…

http://phapluattp.vn/20100128123733602p1063c1016/vu-hieu-truong-mua-dam-hoc-sinh-nhieu-quan-chuc-bi-to-mua-dam.htm

           
        
      Em Hằng xinh đẹp đã vài lần...với anh Tô


ông Lê Quang Triều UBKT Tỉnh ủy Hà giang khẳng định: UBKT Tỉnh ủy Hà Giang đã nhận được văn bản của văn phòng Luật sư Vì Dân kèm theo “danh sách đen” những cá nhân tham gia mua dâm trẻ em vị thành niên, trong đó có nhiều cán bộ, Đảng viên trong các cơ quan quản lý Nhà nước của Hà Giang. 

Nếu những hành vi vi phạm pháp luật đó đủ cấu thành tội hình sự, UBKT tỉnh ủy sẽ chuyển sang cho cơ quan điều tra để điều tra làm rõ. Nếu những vi phạm pháp luật đó nghiêm trọng thì sẽ truy tố trách nhiệm hình sự.

Trường hợp không đủ yếu tố cấu thành vi phạm trách nhiệm hình sự, UBKT Tỉnh ủy sẽ xử lý về mặt Đảng và xử lý hành chính những cá nhân vi phạm. VNN


Ông Tô đã có một "Tiền sự":

Vụ công ty Sông lô: Chủ tịch UBDN tỉnh Hà giang Nguyễn trương Tô coi thường pháp luật


Vụ việc tóm lược như sau: Ngày 29.8.2002, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Triệu Đức Thanh ký Quyết định số 2309 phê duyệt dự án nghiên cứu khả thi khai thác, tuyển, luyện quặng sắt ở Hà Giang của Công ty TNHH Sông Lô (Công ty Sông Lô). Dự án thực hiện được 4 năm thì ngày 27.4.2006, người kế nhiệm ông Triệu Đức Thanh là Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Trường Tô ký Quyết định số 1058 để huỷ bỏ Quyết định số 2309.

Phản đối quyết định của Chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô, Công ty Sông Lô đã khiếu nại nhưng không được giải quyết theo luật nên khởi kiện ra toà. Sát ngày toà xét xử, do UBND tỉnh nhận ra thiếu sót và hứa sửa sai, Công ty Sông Lô rút đơn kiện.

Thế nhưng bất ngờ ngày 5.3.2007, Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Trường Tô lại ký Quyết định số 585 thay thế Quyết định số 1058 để tiếp tục huỷ bỏ Quyết định 2309. Công ty Sông Lô lại tiếp tục khiếu nại và do cũng không được cứu xét nên phải khởi kiện Quyết định số 585 ra toà.

Ngày 14.9.2007, TAND tỉnh Hà Giang đã mở phiên toà xét xử sơ thẩm vụ kiện hành chính và tuyên huỷ Quyết định số 585 vì trái luật. Sau phiên toà, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô ký hai đơn kháng cáo (ngày 23.9.2007 và 8.10.2007). Tuy nhiên, đến sát ngày xét xử phúc thẩm, ngày 22.11.2007, Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Trường Tô đã ký đơn gửi Toà án Nhân dân Tối cao xin rút toàn bộ đơn kháng cáo vì nhận ra sai sót.

_______________
Kính thưa những ông trong UBND tỉnh Hà giang có tên :"T" như một số báo nêu.Bài tổng hợp này phần nào đã làm rõ,những xếp có tên"T" khỏi phải thanh minh gì nữa.
Quả này thì to chuyện rồi đây

************************
WinC100-Canhsat4sao Tổng hợp

27/01/2010

Tap Chi Hon Viet - Hon Viet Quoc Hoc

http://honvietquochoc.com.vn/Trang-chu.aspx

LẠI CÓ CHUYỆN-GIA ĐÌNH L/S CU HUY HÀ VŨ GỬI ĐƠN LÊN CHỦ TỊCH NƯỚC

27/01/2010

Ai gây chuyện với gia đình Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ?

Phạm Toàn

Hồi 8 giờ 30 phút sáng nay, 27 tháng 01 năm 2010, chủ tịch Ủy ban nhân dân phường Điện Biên Phủ quận Ba Đình, Hà Nội,) Lê Văn Định hung hổ dẫn đầu một lực lượng gồm cả công an áo xanh, dân phòng áo đen… đến 24 Điện Biên Phủ, nhà ở của gia đình Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, gọi là để "cưỡng chế" bức tường rào!

Ngày 15-9-2009, trong vườn nhà TS Hà Vũ có hai cây bị bão trốc rễ đè sập tường rào. Ngay sau đó để bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình nên vợ chồng TS Hà Vũ đã khẩn cấp xây lại phần tường rào bị sập. Vậy lẽ thường là nếu không giúp đỡ được khổ chủ thì chính quyền chí ít cũng phải động viên người dân mau chóng khắc phục hậu quả thiên tai mới phải, đằng này... Bị người nhà TS Hà Vũ phẫn nộ hỏi riết nguyên do, ông Nguyễn Trọng Khanh, phó Chủ tịch UBND phường Điện Biên cực chẳng đã phải toạc móng heo: "Chúng tôi cũng chẳng muốn làm, nhưng đây là chỉ đạo của Thủ tướng !".


À ra thế! Ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “phục thù” TS Cù Huy Hà Vũ do ngày 11 tháng 6 năm ngoái TS đã vác đơn kiện thẳng ông Thủ tướng ra Tòa do đã ra quyết định cho khai thác bauxite tại Tây Nguyên trái Hiến pháp và pháp luật, một sự kiện “vô tiền khoáng hậu” trong thế giới các quốc gia cộng sản!

Dưới đây là một số hình ảnh do phóng viên không chuyên nhưng sinh viên Luật xịn ở Australia Cù Huy Xuân Hiếu, con trai thứ của vợ chồng TS Luật Cù Huy Hà Vũ và Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, ghi lại. Được biết TS Cù Huy Hà Vũ và em gái là Cù Thị Xuân Bích ngay khi xảy ra sự cố đã “tốc” thẳng tới nơi làm việc của Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết để trực tiếp đâm đơn tố cáo đòi nghiêm trị theo pháp luật hành vi “phục thù” bất chấp pháp luật được thực hiện bởi chính quyền phường Điện Biên.

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Một góc của "công trường"
Bàn tay xây dựng đang phá hoại! Và một bóng đen canh gác.




Đất bằng nổi sóng … và rất đông dân phòng khoanh tay không bảo vệ dân, mà bảo vệ cái gì đó…
Kệ cho phố xá đồng đúc, trước mặt là sứ quan Đan Mạch, mặc kệ, "chúng ông" có quyền, "chúng ông" cứ phá! "Chúng ông " thuộc chính quyền gì đây?





Trong mấy ông này, ai là chủ tịch và ai là phó chủ tich? 
Và ai là đại biểu chân chính của dân?








CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
------------------------------------------------------------
Hà Nội ngày 27/01/2010

ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP
V/V CHÍNH QUYỀN PHƯỜNG ĐIỆN BIÊN ĐẬP PHÁ TRÁI PHÁP LUẬT TƯỜNG RÀO NHÀ CỦA CỐ NHÀ THƠ XUÂN DIỆU VÀ
CỐ NHÀ THƠ HUY CẬN TẠI 24 ĐIỆN BIÊN PHỦ - HÀ NỘI


Kính gửi: Chủ tịch Nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết

Chúng tôi là Cù Huy Hà Vũ và Cù Thị Xuân Bích, con Nhà thơ Huy Cận và cháu ruột Nhà thơ Xuân Diệu, xin gửi tới Chủ tịch lời chào trân trọng và bằng Đơn này tố cáo với Chủ tịch về việc chính quyền phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà Nội đập phá trái pháp luật tường rào nhà chúng tôi và cũng là nhà của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội như sau:

Vào hồi 23 giờ ngày 15/9/2009, mưa to gió lớn đã làm đổ một cây gió và một cây đùng đình trồng trong sân vườn nhà chúng tôi và hai cây này đã đè sập tường rào nhà chúng tôi và gia đình chúng tôi đã phải nhanh chóng xây lại tường rào (ảnh đính kèm) để không những bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình chúng tôi mà còn bảo vệ di sản văn hoá của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận là hai danh nhân văn hoá được Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam tôn vinh bằng Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt I).

Vậy mà Chủ tịch UBND phường Điện Biên phối hợp với Công an phường Điện Biên cho người đập phá tường rào của nhà chúng tôi vào sáng nay, 27/01/2010 (đính kèm Thông báo của UBND phường Điện Biên nhét vào cửa nhà chúng tôi chiều hôm qua), phớt lờ cảnh báo bằng văn bản của chúng tôi ngày 31/12/2010 là nếu họ đập phá tường rào nhà chúng tôi thì họ sẽ phạm “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam chúng tôi sẽ trực tiếp yêu cầu Chủ tịch Nước nghiêm trị hành vi chà đạp Nhà nước pháp quyền, hại dân, vô văn hoá, phá hoại nỗ lực “ổn định chính trị” của Đảng và Nhà nước của chính quyền phường Điện Biên (văn bản đính kèm).
Kết luận lại:

  1. Xây lại tường rào nhà mình bị thiên tai làm đổ là quyền bất khả xâm phạm của công dân nhằm bảo vệ tính mạng và tài sản của gia đình mình và vì vậy hành vi của chính quyền phường Điện đập phá tường rào nhà chúng tôi là hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân;

  1. Bằng hành vi cố tình hủy hoại tài sản của công dân và bất nhân nói trên, chính quyền phường Điện Biên đã cố tình bôi nhọ lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh “cán bộ là đày tớ trung thành của nhân dân” và cuộc vận động rầm rộ “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do chính Đảng phát động, phủ định sạch trơn “Chính quyền của Dân, do Dân, vì Dân” và Nhà nước Pháp quyền do chính Đảng cất công xây dựng;

Để giữ uy tín cho Đảng và Nhà nước cũng như để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của chúng tôi, những người giữ gìn di sản văn hóa của Cố Nhà thơ Xuân Diệu và Cố Nhà thơ Huy Cận, chúng tôi trân trọng đề nghị Chủ tịch yêu cầu các cơ quan bảo vệ pháp luật chấm dứt ngay lập tức hành vi đập phá tường rào nhà chúng tôi của chính quyền phường Điện Biên và khởi tố những người thực hiện hành vi này về “Tội huỷ hoại tài sản có tổ chức, gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điểm a và Điểm c Khoản 2 Điều 143 Bộ Luật Hình sự của Nước CHXHCN Việt Nam.  

Chúng tôi chân thành cảm ơn và đợi hồi âm của Chủ tịch Nước,


NGƯỜI TỐ CÁO






CÙ HUY HÀ VŨ                                           CÙ THỊ XUÂN BÍCH
ĐT: 0904350187


Nguồn 
Bauxite


TỔNG BÍ THƯ LÊ DUẨN QUA KÝ ỨC NGƯỜI THÂN

L.T.S: Lê Duẩn là tổng công trình sư của công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ông có tầm nhìn toàn cục, ý chí kiên định, xứng đáng là người thống soái, người đứng đầu của cuộc chiến đấu lâu dài, ác liệt, phức tạp…, không cân sức đối với một siêu cường hùng mạnh nhất thế giới. Từ những năm chiến đấu chống thực dân Pháp ở chiến trường Nam Bộ, tiếp đến những năm đương đầu với những trận khủng bố diệt Cộng, đã hình thành trong ông con đường của Cách mạng miền Nam, cách mạng Việt Nam.

Nghị quyết 15 của Trung Ương Đảng mở ra trận chiến đấu mới. Trong tình hình quốc tế hết sức phức tạp lúc đó, ông đã tranh thủ thời cơ, lực lượng; tìm được sự ủng hộ mạnh mẽ có hiệu quả của Liên Xô, Trung Quốc, của toàn phe Chủ nghĩa Xã hội và của các dân tộc khác. Vận dụng linh hoạt chiến lược; đánh và đàm, tiến công và nổi dậy, kết hợp nông thôn và thành thị, miền Bắc và miền Nam… Ông là nhà chiến lược đại tài, xứng đáng với sự chọn lựa kế nghiệp của Bác Hồ vĩ đại.

Dĩ nhiên, trong chiến tranh không thể nào tránh khỏi một số tính toán chưa thật sát với thực tế. Sau chiến tranh, tình hình lại có những phức tạp mới, ông và Bộ Chính trị, Trung Ương, phải đối phó với những vấn đề gay cấn mới trong nước và quốc tế. Đi theo một mô hình cũ, thay thế tư duy biện chứng trong chiến tranh bằng tư duy giáo điều có quá ít kinh nghiệm và sự quan sát về việc điều chỉnh ở các nước phát triển, ông và các nhà lãnh đạo đã đưa nền kinh tế nước ta lúc đó đứng trước những khó khăn chồng chất.

Công cuộc đổi mới sau đó và kết quả của nó đã đem lại cho đất nước thế và lực mới, tuy lại phải đối diện với các vấn đề gay cấn khác. Đồng thời, cũng phải nhìn nhận là từ động cơ đến hành động - trong đó có việc tiến hành xây dựng cơ sở vật chất của Chủ nghĩa Xã hội (như các nhà máy điện Hòa Bình, Liên doanh dầu khí Việt - Xô…) - ông vẫn là một người tuyệt đối trung thành với nhân dân, Tổ Quốc và sự nghiệp mà ông theo đuổi.

Nhân ngày 30/4 – kỷ niệm ngày thống nhất đất nước, chúng tôi trích đăng dưới đây một số đoạn hồi ức về ông của những người thân trong gia đình. Còn nghiên cứu, đánh giá sâu sắc, công minh toàn bộ sự nghiệp của ông lại là một việc khác, với điều kiện các tư liệu được công bố đầy đủ.

*

MINH BẠCH THÔNG TIN LÀ MỘT CÁCH SÒNG PHẲNG VỚI LỊCH SỬ

LÊ KIÊN THÀNH

Tôi vẫn đối diện với những lời đồn về cha mình trên dưới 50 năm nay. Nhưng tôi tự hào về ông vô cùng vì tôi hiểu rằng, một người đàn ông có thể diễn kịch với cuộc đời nhưng chân dung họ hiện lên trong mắt con cái là chân thực nhất. Cha tôi không phải là người toàn bích nhưng trong thời bình, nhiều người cấp tiến, những người mà sau này người ta được đánh giá là có tư duy bài bản về kinh tế thị trường tương đối sớm vẫn gọi những ý tưởng của cha tôi là: “Ý tưởng từ cái đầu 200 ngọn nến”.


Đồng chí Lê Duẩn xem lại Báo cáo của Ban chấp hành Trung ương Đảng trước Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IV tại phòng làm việc ở nhà số 6 đường Hoàng Diệu, tháng 12-1976. Ảnh TL.

Tôi tin rằng, những câu chuyện như thế này, nhiều người chưa nghe, chưa biết nhưng những người trong cuộc thì họ vẫn còn sống, và tôi chắc chắn rằng họ sẽ thầm nghĩ trong đầu: “Đúng, những chuyện về anh Ba như vậy là có…”. Vâng, tôi chỉ cần như vậy.

… Có lần, cha tôi cử một cán bộ ngoại giao sang Mỹ tìm hiểu để sau đó bàn chuyện bình thường hóa quan hệ, người đó đi thấy ngợp quá nhưng về lại sợ “anh Ba cho là ăn phải bả tư bản” nên chỉ kể toàn chuyện xấu. Cha tôi nghe xong, cười bảo: “Mỹ nó xấu thế mình quan hệ làm gì…?”. Sau đó, ông ta đành phải nói những gì mắt thấy tai nghe.

Đi thăm một địa phương tương đối năng động lúc đó, tại Hợp tác xã chăn nuôi, nhìn thấy hàng chục người ngồi thái rau nuôi mấy con lợn còi, cha tôi nói với người đứng đầu: “Cậu hiểu thế nào là làm ăn lớn? Làm ăn lớn là mỗi người nông dân có thể nuôi hàng ngàn con gà, hàng trăm con lợn chứ không phải tập trung nhiều người để làm…”. “Nhưng Trung Ương chỉ đạo khác…” - ông ta thành thật.

Cha tôi nói: “Tỉnh cậu có điều kiện để làm mô hình đổi mới, cậu lại có tư duy kinh tế sáng tạo, sao cậu cứ chần chừ. Mỗi nơi một đặc thù. Các địa phương phải chủ động rồi báo cáo, đôi khi từ mô hình này tốt mà làm điểm cho cả nước. Trung Ương chỉ đạo thay được các địa phương từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn thì cần gì các cậu nữa…”.

Một lần, về Hải Phòng, đến thăm một Hợp tác xã làm hàng xuất khẩu, cha tôi hỏi một cô công nhân: “Cháu có biết đồng đô-la là gì không?”. Cô ta lắc đầu. Cha tôi đã nói với Chủ tịch Hải Phòng lúc đó: “Người làm xuất khẩu mà không biết đồng đô-la là gì thì họ sẽ không có động lực…”. Đó là giai đoạn ta đương đầu Mỹ quyết liệt nhất.

Người ta vẫn nói rằng, vì cha tôi mà quan hệ Việt Nam và Trung Quốc xấu đi. Thế nhưng, có lẽ họ không biết, năm 1961, tại Đại hội 81 Đảng Cộng sản tổ chức tại Mátxcơva, Khrushchev đưa ra những ý kiến phê bình gay gắt Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Tại cuộc họp đó, duy nhất Đảng Lao động Việt Nam mà cha tôi là trưởng đoàn, đứng lên phản đối. Sau đó, đại diện Đảng Cộng sản Pháp có đến gặp cha tôi và nói: “Các đồng chí Việt Nam chỉ biết có quyền lợi dân tộc mà xao nhãng tinh thần quốc tế vô sản”. Cha tôi trả lời: “Tinh thần quốc tế vô sản lớn nhất bây giờ là chống Mỹ, các đồng chí hãy để chúng tôi làm việc đó”.

Xa hơn nữa, ít ai biết, cố Tổng Bí thư Lê Duẩn là người có quan hệ trực tiếp nhất và cao nhất với hai chiến sĩ tình báo cao cấp Phạm Xuân Ẩn và Đặng Trần Đức (bí danh Ba Quốc). Cả hai người ẩn sâu trong lòng địch đến mức cả hai đều gửi yêu cầu về “anh Ba Duẩn” đề nghị khử người kia đi vì “nguy hiểm cho cách mạng…”.

Rất nhiều câu chuyện như vậy về cha tôi mà không nhiều người biết. Những người biết, họ từng biết tính cha tôi, rằng không cần lắm việc người ta phải ghi công trạng của mình hoặc hiểu mình, miễn là chúng tôi – những người con của ông đã tin, yêu và tự hào về ông.

NGƯỜI THỂ HIỆN BẢN LĨNH DÂN TỘC

Tôi cầm lại cuốn sổ nhật ký màu xanh đen của ông lúc sinh thời. Có trang chỉ là những ký hiệu, những chữ không đủ nghĩa, những câu ngắn gọn, khó hiểu, những tên người được viết tắt… Nhưng với tôi, đó là những con chữ biết nói. Và tôi như được truyền ngọn lửa ý chí quyết tâm mãnh liệt vì những mục đích cao cả của cha…

Có một nhà báo từng hỏi tôi: “Anh có đau khổ khi nghe những lời đồn đại ác ý về cha mình, khi có những người đã không hiểu đúng về Tổng Bí thư Lê Duẩn như những gì ông có và đáng được hiểu đúng?”.

Khi nghe những câu đại loại như vậy, tôi thấy nhớ và thương cha rất nhiều. Và cũng biết rằng, mình đã hiểu ông nhiều hơn những gì ông nghĩ là tôi có thể chia sẻ. Cha tôi không bao giờ thấy buồn vì ai đó không hiểu, hoặc không hiểu đúng suy nghĩ và hành động của mình. Ông chỉ tâm niệm một điều: “Những gì mình đã cho là đúng thì phải quyết tâm làm bằng được, dù có khó khăn đến đâu…”.

Bản lĩnh sống đó của cha tôi được thể hiện một cách rõ ràng và mạnh mẽ nhất ở quyết tâm thống nhất đất nước và giữ vững độc lập dân tộc. Hạnh phúc hay đau khổ của ông đều nằm ở đó. Những mối quan tâm và những quan hệ riêng, chung của ông cũng đều vì mục tiêu cao cả này.

… Năm 1965, trong cuộc họp với ba lãnh đạo Liên Xô lúc đó là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Brêgiơnep, Chủ tịch Xô Viết tối cao Podgonưi, Thủ tướng Koxưgin về tình hình cuộc chiến với Mỹ của Việt Nam, Podgonưi đã phản đối gay gắt việc Việt Nam tiến hành chiến tranh vũ trang để thống nhất đất nước vì “Mỹ rất mạnh, Việt Nam không thể thắng Mỹ…”.

Cha tôi kể rằng, lúc đó ông đã nổi nóng: “Nhất định chúng tôi phải đánh Mỹ và thắng Mỹ. Nếu các đồng chí ủng hộ, có thể chúng tôi chỉ chết có một triệu người. Nếu các đồng chí không ủng hộ, chúng tôi có thể hi sinh nhiều người hơn nữa. Nhưng chúng tôi phải thực hiện được mục tiêu cuối cùng là thống nhất đất nước”.

Quyết tâm đó của ông bắt nguồn từ việc am hiểu tình hình thực tế chiến trường miền Nam và việc nắm bắt ý nguyện cháy bỏng, khát khao của đồng bào miền Nam lúc đó, rằng không thể thống nhất đất nước thông qua giải pháp hòa bình bởi Mỹ và chính quyền miền Nam không hề có ý định thực hiện hiệp định Genève.

Quyết tâm đó đã nung nấu từ khi cha tôi chia tay con tàu chở mẹ mang thai tôi ra miền Bắc để quay trở lại chiến trường miền Nam với lời nhắn gửi: “Ông chúc sức khỏe mọi người và nói anh Sáu Thọ (Lê Đức Thọ): Cho tôi gửi lời chúc sức khỏe đến Bác Hồ và các anh ở ngoài đó, có thể 20 năm sau mới gặp nhau…”.

Năm 1957, sau khi được Bác Hồ gọi ra Hà Nội, cha tôi là người được Bác Hồ và Bộ Chính trị giao cho việc chỉ đạo soạn thảo Nghị quyết 15. Tháng 1/1959, Nghị quyết 15 – “ngọn lửa giữa cánh đồng khô”, khí thế của cách mạng miền Nam lúc đó – ra đời. Đó là sự đồng thuận của toàn Đảng, toàn dân về cách mạng miền Nam, là chỉ giành thắng lợi cuối cùng, thống nhất đất nước thông qua con đường đấu tranh vũ trang.

Kết quả này đã thể hiện một phần bản lĩnh của cha tôi, đặc biệt trong ứng xử ngoại giao mà quan trọng nhất là với hai người bạn lớn của nước ta lúc đó là Liên Xô và Trung Quốc. Khi đã vượt qua sự khó khăn ban đầu bằng tinh thần độc lập tự chủ và thái độ cương quyết, về sau, Việt Nam đã nhận được sự ủng hộ toàn diện và mạnh mẽ của hai nước.

… Năm 1972 là một năm đầy thử thách với tiến trình thống nhất đất nước của Việt Nam. Trong cuốn nhật ký của cha tôi có ghi lại vài dòng nhưng đủ để tôi nhớ và hình dung lại những gì diễn ra trong năm đó liên quan đến câu chuyện mà cha tôi kể lại. Ở đó, bản lĩnh người lãnh đạo tối cao của đất nước đã thể hiện bản lĩnh của một dân tộc… Và đủ để tôi cảm nhận sự khắc khoải, đau đớn về những gì trải qua trong cái năm đầy cam go, thử thách ấy và quyết tâm dữ dội của ông về hai chữ độc lập, tự do của dân tộc.

Trước khi Nixon có cuộc đàm đạo với lãnh đạo Trung Quốc, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai sang Việt Nam, gặp cha tôi ở Gia Lâm. Thủ tướng Chu Ân Lai nói với cha tôi ý là Trung Quốc và Nixon sẽ có cuộc bàn thảo về vấn đề Việt Nam.

Cha tôi kể rằng lúc đó ông đã lập tức nổi nóng: “Nước Việt Nam là của người Việt Nam, không ai có thể quyết định được vận mệnh của dân tộc này thay chúng tôi. Nếu Mỹ muốn bàn về Việt Nam thì sang Việt Nam mà bàn với chúng tôi, tại sao bàn với các đồng chí và tại Trung Quốc? Đồng chí có biết, năm 1954, khi cảm nhận được rằng, Việt Nam đã bị ép ký hiệp định Genève, tôi đã khóc ròng trên đường từ miền Bắc quay trở lại miền Nam vì biết rất rõ rằng, rồi đây máu của đồng bào tôi sẽ đổ hàng chục năm trời? Và sau đó thì các đồng chí đã thấy đó, sau hai năm theo như thỏa thuận là “hòa bình sẽ được lập lại”, máu của đồng bào tôi đã đổ cho tới bây giờ…”.

Cha tôi kể rằng, trước sự nổi nóng của ông, Thủ Tướng Chu Ân Lai đã tỏ thái độ xin lỗi.

Sau khi gặp Nixon, Thủ tướng Chu Ân Lai có sang Việt Nam thông báo tình hình rồi sẽ thế này, thế khác. Sau khi nghe xong, cha tôi nói: “Tôi chỉ biết trước một điều là sau khi Nixon gặp các đồng chí, Mỹ sẽ đánh chúng tôi gấp 10 lần…”.

Dự đoán đó đã đúng. Sau đó, Mỹ đã rải bom khắp các thành phố lớn và làng mạc miền Bắc…

Cha tôi đã không ngăn được điều này nhưng ông đã thể hiện bản lĩnh và ý chí của cả dân tộc lúc đó và tâm nguyện lớn lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dù có đốt cháy dãy Trường Sơn cũng phải giành được độc lập, tự do”.

Và khát vọng đó đã trở thành hiện thực vào ngày 30/4/1975.

Tôi rất tự hào về ông, Tổng bí thư Lê Duẩn, người có vị trí quan trọng trong thế kỷ XX – thế kỷ nhiều đau thương và anh hùng của dân tộc Việt Nam, người đã thể hiện được bản lĩnh và khát vọng độc lập tự do của một dân tộc nhỏ bé mà kiên cường, bất khuất.

*

BA TÔI – LẼ PHẢI VÀ TÌNH THƯƠNG

LÊ THỊ MUỘI

11 giờ đêm ngày 29/4/1975 gia đình tôi có khách, anh Lê Hữu Đức, cán bộ Cục Tác chiến Bộ Tổng tham mưu và một người nữa… Cho đến, 29/4/ 1975, tình hình chiến sự miền Nam đã thực sự nóng bỏng và đáng phấn khởi lắm. Thời gian này anh Đức hàng ngày vẫn đến báo cáo tình hình và xin chỉ thị của ba tôi, nhưng anh thường đến vào lúc chập tối. Sự xuất hiện lặng lẽ vào lúc muộn màng của hai vị khách hẳn nhiên liên quan đến một quyết định rất hệ trọng của chiến dịch tháng Tư này? Ba tôi và hai vị khách trao đổi bàn bạc điều gì đó, tôi không thể biết được vì đó là việc quân cơ.

Đêm lạ lùng và bất thường đó rồi cũng trôi qua. Sáng ra tôi lại phải tới Viện. Gần trưa thì hay tin ta đã chiếm Dinh Độc Lập. Quên phắt cả sự tồn tại của phương tiện thông tin, như một người cổ sơ, tôi hấp tấp ra Viện phóng nhanh xe máy về nhà và lao thẳng vào phòng ba tôi.

Ở đây, một mình ba tôi đang ngồi lặng lẽ… Vẫn lặng lẽ, Người ngước mắt cười với tôi, rồi nước mắt bỗng trào ra từ đôi mắt thân thiết luôn ngời sáng trong tôi. Tôi đăm đăm nhìn đôi dòng nước mắt chảy dài trên nụ cười mãn nguyện của ba… Đã lặng lẽ, căn phòng lại càng lặng lẽ hơn. Đột nhiên, tôi thấy thời gian như ngưng lại và ánh sáng trong căn phòng cũng không còn là thứ ánh sáng thông thường của trời đất nữa.

Thật lạ lùng những cảm giác mà sự ngưng đọng này đã đem tới, nó trong suốt, tinh khiết và quá đỗi tuyệt vời, nó chưa bao giờ xuất hiện trong tôi và cũng không một lần trở lại… Trong cảm giác này, tôi thấy, dường như mình đủ sức để hiểu thấu cả nụ cười, đôi dòng nước mắt, cả thứ ánh sáng linh thiêng kỳ diệu của niềm hạnh phúc tột cùng đã từ ba tôi tràn khắp căn phòng.

… Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của ba tôi để đi đến cái đích mùa Xuân năm 1975, Bác Hồ giữ một vai trò vô cùng quan trọng. Năm 1931, ba tôi được cử vào Ban Tuyên huấn Xứ ủy Bắc Kỳ. Đầu năm 1937, Người là Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ. Năm 1939 là Ủy viên Thường vụ Trung Ương Đảng, ba tôi đã sát cánh bên Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ… Vậy mà mãi tới năm 1946, sau Cách mạng tháng Tám, ba tôi mới gặp Bác Hồ. Cuộc gặp gỡ xem chừng có vẻ muộn màng, nhưng với tầm nhìn chiến lược của người lãnh đạo tối cao, Bác đã thấy ở ba tôi những phẩm chất cách mạng quý báu.

Ngoài việc là người duy nhất trong các nhà lãnh đạo cấp cao đã lăn lộn giữ các cương vị trọng trách của Đảng ở ba miền Bắc – Trung – Nam, ba tôi còn tỏ ra rất sắc sảo nhạy bén. Có thể nói, ba tôi đã được Trung Ương Đảng và Bác tin cậy tuyệt đối khi trao trọng trách Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung Ương Đảng năm 1960. Tin tưởng thì thương yêu và chăm nom. Bác Hồ có một người nấu ăn rất giỏi, đó là bác Cẩn, biết cách nấu những món ăn ngon mà lại rẻ. Có một thời gian khoảng một vài tháng tôi không nhớ rõ.

Theo lệnh Bác Hồ, bác Cẩn đã nấu thêm một xuất buổi trưa đưa sang cho ba tôi. Có một lần, ba tôi ốm, Bác biết, sang ngay số 6 phố Hoàng Diệu thăm. Bác không vào phòng khách, cứ ngồi dưới cầu thang chờ vị bác sĩ khám cho ba tôi xuống để hỏi ngay tình hình… Sự quan tâm này chứa đựng những tình cảm vô cùng sâu sắc. Và tôi nghĩ, với ngày 30/4/1975, ba tôi đã không phụ lòng tin và những tình cảm của Bác Hồ…

________________
Nguồn : honvietquochoc

Qua Blog Basam

26/01/2010

Video TRỊNH HỘI (Chồng cũ Kỳ Duyên) NÓI VỀ LÊ CÔNG ĐỊNH

CHÓ XÉ XÁC NGƯỜI - DÁNG DẤP THỜI ĐỊA CHỦ

Vụ chó bức tử người và những hệ lụy

Mấy ngày trước tại vườn cà phê của một công ty tư nhân ở Buôn Mê Thuột, đàn chó bẹc giê đã xâu vào cắn chết một người phụ nữ xấu số, ăn một phần thân thể của bà trước sự chứng kiến của hai người con gái.

Ba mẹ con khi ấy rủ nhau đi mót cà phê, và bị chó dồn đuổi. Đã vậy, chủ khu vườn còn dồn thêm năm con chó bẹc giê ra uy hiếp.

Vụ chó phanh thây người nghèo đã gây ra phẫn nộ tại Việt Nam, và làm cho ông Hà Văn Thịnh, nhà sử học với nhiều bài phê bình đăng báo, vô cùng buồn bực.

Hà Văn Thịnh: Nói chung là đau đớn và buồn. Cái chuyện buồn của đất nước hiện nay buồn lắm. Cái buồn lớn nhất của tôi là có nhiều người bất tài đang nắm cương vị lãnh đạo.

BBC: Thế rồi ông có chia sẻ với người nghèo không, cớ sao lại đến đó kiếm ăn và chết thảm thương như vậy?

Hà Văn Thịnh: Có, nhưng không cụ thể lắm. Bởi vì tôi muốn ủng hộ, tôi sẽ đề nghị báo không đăng tên tôi. Ví dụ tôi có thể viết một bài báo và tôi không lấy nhuận bút chẳng hạn, nhưng không muốn họ nhắc tên, ví dụ như vậy.

BBC: Thế thì ai là người bảo vệ người nghèo ở Việt Nam, thưa ông, có bao giờ ông nghĩ đến điều đó không, vì ‘chính quyền nhân dân’ là phải bảo vệ cho chính những người như thế, đúng không ạ?

Hà Văn Thịnh: Về lý thuyết. Anh có biết kết quả của vụ xử cái dự án 112 của Văn phòng Chính phủ không. Mức án dành cho Phó Chủ nhiệm Văn phòng thấp hơn mức án của thư ký. Có lẽ tôi không cần phải giải thích thêm. Rồi thêm một ví dụ khác. Ba ông nông dân ở Lâm Đồng ăn cắp, nhưng họ gọi là ‘ăn cướp’ hai con vịt nhậu, bị tổng cộng mức án là 13 năm tù. Còn một ông giám đốc Sở Nông nghiệp của tỉnh Hà Tây cũ (bây giờ là Hà Nội) lái xe đâm chết hai người, ông ta không có bằng lái, sau khi gây tai nạn xong ông bỏ chạy. Bây giờ xử 36 tháng tù treo. Như vậy ông GĐ Sở Nông nghiệp thì 36 tháng tù treo, với hai mạng người. Còn ba nông dân với hai mạng con vịt thì 13 năm tù giam. Đấy thế là anh hiểu rồi cần gì phải hỏi nữa.

BBC: Thưa ông chuyện chó cắn và phanh thây người có làm tái hiện dáng dấp của các hộ địa chủ, cường hào thời Việt Nam thuộc Pháp, với mạng người rẻ như bèo?

Hà Văn Thịnh: Cái đó xa quá, cái đó động đến chính trị nặng quá. Cái đó nói thật là khó nói lắm. Nhưng mà buồn. Hai mạng người nhất định phải có giá hơn hai con vịt. Mà hai mạng người thì 36 tháng tù treo, hai con vịt thì 13 năm tù giam.

BBC: Hàng ngày chúng ta gặp trên báo Việt Nam những chuyện thương tâm như vậy, gây phẫn nộ như vậy nhưng cuộc sống cứ lặng lờ trôi và không có gì thay đổi. Ông có lo lắng và buồn về chuyện đó nữa không?

Hà Văn Thịnh: Buồn nhiều chứ. Cái đó là cái đức tính tôi đã viết trong bài “Chế độ chuyên chế” rồi. Hàng ngàn năm người dân bị sức ép, phải luồn cúi, phải chịu đựng, phải khom lưng lại. Và phải chấp nhận tất cả mọi điều đó. Nó làm cho mệt mỏi chai lỳ. Và cái xã hội bây giờ tôi gọi là xã hội nhiều vô cảm. Cái vô cảm hầu như trở thành một căn bệnh, căn bệnh kinh niên của xã hội bây giờ. Họ thấy đấy nhưng mà họ kệ họ, mỗi người lo thân mình.

BBC: Thái độ đó liệu có giúp đưa Việt Nam thành ‘tiểu long’ trong tương lai không?

Hà Văn Thịnh: Tương lai phải thay đổi. Phải thay đổi. Nhất định phải thay đổi. Không thể nào nhanh được. Nhưng từ từ nó sẽ phải thay đổi. Bởi vì chẳng ai chấp nhận như vậy cả.
__________________
Hà văn Thinh là giảng viên khoa sử Đại học khoa học Huế

23/01/2010

16 NGÀY-TÙY BÚT RIÊNG CHO BẠN BLOGGER


        
                  Đi đâu cha? Ra bờ sông potomac!


Hai cậu cháu đã chuẩn bị hành trang cho một chuyến đi,chuyến đi Nam tiến đầy thách thức và cũng đầy bản lĩnh.Có được nhiều niềm vui nhưng cũng không khỏi có những nỗi buồn man mác...

Cội nguồn của sự đìu hiu

Lâu lắm rồi mình không chăm chút NSBL cho lắm,bạn bè xa vắng,không mấy hỏi thăm,số má xóa đi nhiều,thành ra tình cảm tự mình đánh mất đi,một cái mất đúng ra không đáng có.Cho đến lúc thằng cháu rủ đi Nam,xe pháo sẵn sàng,tài khoản đã nằm trong thẻ đầy đủ,thì mình mới nhận ra rằng:Giao lưu với mảng blog lần này chắc chắn sẽ thiếu thốn.

Có hành trình mới thấu hiểu

Chiều hôm ấy lên đường...Đi đêm...Tuốt thẳng zô Đà nẵng.2h sáng mệt rồi tấp vào một khách sạn ngủ.Sáng mai 6h dậy gọi chú Riêu cùng đi ăn sáng cape cho vui.Đúng y như rằng chú nhiệt tình quá (Về sau này mới thấy chú là một trong những người nhiệt tình nhất).

Ngủ qua một đêm Nha trang,sáng mai lên Đà lạt.Tại Đà lạt chương trình cứng của thằng cháu là đã gặp được Bộ trưởng.
Gọi Uthuybinhduong...Không cầm máy rồi ...về Bình dương rồi!
Rời khỏi Đà lạt mình đã nhấc máy gọi cho Blog Thanh Vân,được Thanh vân OK mình mừng,nhưng khi gọi lần thứ 2 thì bảo là bận đám cưới.Khi xe đi qua Di Linh thì gọi Thanh vân không cầm máy! Oạch! lại chán đời rồi.Về đến Bảo lộc thì không có số của Blog Hạnh phước.Lại gọi cho Thanh vân thì lại bảo là: Xa quá! Tại Bảo lộc niềm vui xen lẫn nỗi buồn,vui là vì gặp được thằng bạn trưởng kho bạc.Cả hội đánh chén một bữa thịt dê rồi kiểm tra tình hình Karaoke chất lượng thế nào.Ngất ngưởng ra về mà tiếc là không có Thanh vân và Hạnh phước.

Đồng nai sáng hôm sau trong quán cafe nhạc nhẹ có Hải yến và Tuấn tê giác.Tay bắt mặt mừng trên đất Đồng nai.Tê giác nhìn thế mà nhiệt tình ghê, còn bỏ cả công việc đi nhậu một trận gần chết,có thể nói hôm đó thằng nào cũng chơi hết mình Tuấn nhỉ.Bết sờ lết với mấy thùng Ken rồi mấy ổng Đồng nai còn nổ 1 chai chi vát định kết liễu đội Bắc trên đất Đồng nai.Tuấn ạ hôm đó win phải tháo trước đấy chứ ngồi đó là gục ngay.

Nếu như không có cái đêm của Cung diễm 121/Võ thị sáu thì mình không biết gì những chuyện...không thể nói hết được.Một cái đêm Sài gòn ấn tượng,được nghe giọng hát vàng của Doidavang 100 đ,ngọt ngào Huế của giọng hát Noinhosonghuong,những điệu nhún nhảy vô tư của Cung diễm,với sự nhẹ nhàng của HTG,một giọng hát lạ lùng của Khuyến phạm bên Multiply...Đã làm nên một đêm sinh nhật tràn trề tươi vui.Mình thật cảm ơn các bạn nhiều lắm.

Nếu đánh giá đúng chuẩn mực của tình cảm bạn bè mình hoàn khâm phục GTH đã giành cho mình và bạn bè một đêm Q7 hết sức lý thú

Blog "Mapemdethuong thân mến! nếu sang được quận2 chơi thì đẹp nhất" Nhưng nói là...bận việc! Òi! chán thế!.

Gọi Blog Phương thảo cũng...Bận!

Gọi Blog Băng tâm thì đang ở Cần giờ

Nha trang nắng vàng đẹp thế! Giá như hôm đó có Liên Hoa (Multiply) có mặt thì trên cả tuyệt vời

Đà nẵng đẹp trời nhưng lại đìu hiu.Thú thật mình đã chuẩn bị cho Đà nẵng một chương trình rất tốt,sức khỏe đang đầy sung sức để chiến đấu nhưng:

Gọi Riêu thì Riêu đã về quê Tam kỳ

Gọi Bi hai lần thì được tin nhắn lại "Ai đấy".gọi lần 3 thì :Em đang nhậu chiều em xuống.Gọi lần thứ 4 thì thằng bạn Bi cầm máy: Nó xỉn rồi! Oạch!

Hỏi Riêu số của Hoa lê thì :Không có

Nhấn tin cho Trúc hà hỏi số Blog Hằng nga thì: Không trả lời.
Cuối cùng bác Mèo đen là người từ đầu chí cuối.

Đêm hôm ấy bác Mèo đen đưa đến 1 k/s đầu bên kia cầu quay Sông hàn nằm mà trong lòng buồn bực!

Hà tĩnh trời mưa,lạnh.Blog Cúc vàng cũng mang tơi đội nón ra chào hỏi và cùng đi siêu thị sắm vài món quà trước khi kết thúc chuyến hành quân mấy tỉnh phía Nam

Nếu gọi điên quá nhiều,Mình xin lỗi tất cả

Lời kết

"Thà đi suốt một đêm dài còn hơn để nghi ngờ nó mãi" Thì ra chúng ta đều ở gần nhau đây cả,tưởng trên mạng là xa vời.Chỉ có điều mình sống thế nào? Để khỏi chạnh lòng với những ai là chân thật.Nhưng tất cả là tại mình.Nếu là số phận thì có lẽ mình là người không được may mắn.

Thôi! Đành hẹn lại kiếp sau.

Đêm mưa thành Vinh23/1


Bài thơ hay : "AI" Trên Vietnamnet


                    

Nhà thơ Việt Phương là cựu thành viên Ban Nghiên cứu của Thủ tướng (Phan Văn Khải), thành viên Viện Nghiên cứu Phát triển IDS (
đã tự giải thể). Ông cũng từng làm thư ký, trợ lý cho các ông Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn, Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng Nguyễn Duy Trinh và Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Lê Thanh Nghị.

Tuần Việt Nam xin giới thiệu cùng độc giả bài thơ “Ai” của nhà thơ Việt Phương.



AI

I

Cán bộ hành chính ta là ai

Con sâu mọt đáng đời nguyền rủa

Hành hạ dân đến tột cùng khốn khổ

Vơ vét dân đến cả mớ rau nghèo


Hay ta là người công chức gieo neo

Lương không đủ cho con theo thày học

Dẫu thương dân thì cũng đành bất lực

Cơ chế nào trói chặt sức con người


Hay ta luôn dằn vặt mãi không nguôi

Ngày hai buổi đứng ngồi vô tích sự

Vẹo sườn dưới chồng giấy tờ đồ sộ

Viết những điều cổ hủ đến buồn nôn


Ta giãy giụa trong vòng xoáy sinh tồn

Chỉ mong một môi trường không ô uế

Ta đã từng có một thời trai trẻ

Từng dưới cờ tuyên thệ quyết vì dân


Đời con người dẫu chỉ sống một lần

Khi cả nước hành quân lên hiện đại

Đến cây cằn bỗng nở mùa hoa trái

Đây là lần sống lại của đời ta


Sáng bừng lên những bài học từ xa

Qua ống kính vạn hoa thời đổi mới

Mở tầm mắt nhìn ra ngoài thế giới

Hành chính về trong nguồn cội nhân dân


Đất trời nay đang vào giữa mùa xuân

Nghe trong gió thì thầm lời nhắn nhủ

Thôi giã biệt những lối mòn xưa cũ

Đường ta đi cùng mở với bao người

II

Giám đốc doanh nghiệp ta là ai

Nửa đời chiến chinh nửa đời bao cấp

Thời đổi mới gian truân hơn đánh giặc

Đã mười năm quần quật mở thị trường


Ta là người tiên phong khai phá đường

Gánh trên vai nỗi đoạn trường cải cách

Hay ta là một con sâu luồn lách

Xoay kiến ăn trong những ngách bùn đen


Ta đọa đầy những điêu đứng triền miên

Trên búa dưới đe bốn bề chèn ép

Hay ta hưởng toàn rượu ngon gái đẹp

Khoét của dân giành hết mọi bùi thơm


Ta chất chứa bao niềm vui nỗi buồn

Bao nhiêu tủi hờn bao nhiêu uất ức

Biển quê hương đêm triều dâng rạo rực

Con sóng nào thao thức gọi bình minh


Ta chỉ là một kẻ tù binh

Cưỡi đầu hổ rùng mình không dám xuống

Hay ta là nhà thơ giàu mộng tưởng

Luôn vươn lên theo hướng mặt trời


Ta lo toan quanh quẩn cái tôi

Lo giữ ghế lo xu thời nịnh hót

Hay ta muốn dân lên người vị ngọt

Dốc đời ta chi chút trả ân tình


Ta lắng nghe đất nước chuyển mình

Từ sâu thắm lòng dân bao khát vọng

Những cay đắng và ngọt ngào cuộc sống

Đang chờ ta lồng lộng gió lên rồi

III

Là nhà khoa học ta là ai

Nhập cuộc sâu hay còn ngoài đổi mới

Ta chủ động hay ta là con rối

Được phát huy hay còm cõi góc bàn


Làm Đảng viên hay khệnh khạng làm quan

Sống chiến đấu hay sống mòn công chức

Bao câu hỏi giữa hai bờ hư thực

Ở đâu nguồn tri thức trả lời đây


Những xấu xa trắng trợn tự phơi bày

Những cơ chế trói tay người tâm huyết

Những cấp phát, xin cho và phê duyệt

Bao tiềm năng nằm liệt đến bao giờ


Ta trở về những thôn cũ làng xưa

Ta đến với những bến bờ mới lạ

Ta hỏi người, hỏi cây và hỏi đá

Hỏi núi rừng đồng lúa hỏi lòng dân


Những lực gì đang ngăn cản dòng sông

Vượt ghềnh thác muôn trùng về biển rộng

Những dự định thời thanh niên mơ mộng

Đêm đên còn cháy bỏng đốt tim ta


Sẽ đến ngày đất nước thăng hoa

Còn xa tắp hay đã là gần lắm

Đường thênh thang hay đường còn thăm thắm

Mẹ già ta đăm đắm đợi lâu rồi


Con tàu ta lướt sóng vượt ra khơi

Nào đâu lực nào đâu thời đâu thế

Cùng dân tộc ta hồi sinh sức trẻ

Nắng ban mai đã hé ở chân trời


Việt Phương (1995)

Nguồn Vietnamnet

(Chắc rồi cũng sẽ bị gỡ xuống thôi)

22/01/2010

LÓI NGỌNG VIẾT CŨNG NGỌNG !!!


   






   

LỜI CẢM ƠN QUA 16 NGÀY HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT


             
                                      Cáp treo Nha trang   

Dịp tết dương lịch vừa rồi,canhsat4sao có một chuyến đi xuyên Việt kéo dài 16 ngày rải đều 1 số tỉnh miền nam.16 ngày,hơn 5000km hành quân,16 khách sạn,đi qua bao nhiêu tên đường,tên núi tên sông.Những cuộc hội ngộ bạn bè vô cùng cảm động.Đã để lại một ấn tượng để đời mãi mãi.

Tại Đà lạt

Xin chân thành cảm ơn chú Trung cán bộ BTG tỉnh ủy Đà lạt đã cho biết nhiều điều thú vị chưa từng được biết đến xứ sở Đà lạt một xứ sở không có đèn xanh đèn đỏ,không có quạt,không có muỗi,không có trẻ đánh giày,xe máy để ngoài sân không sợ mất trộm...và đêm lễ hội hoa không thể nào quên được.

Tại Đồng nai

Chân thành cảm ơn tập thể bạn bè công tác ở Tỉnh đã tổ chức một bữa giao lưu từng bừng,với phong cách miền nam đặc sệt và có lẽ ...thừa chết thiếu sống chết.
Cảm ơn blogeer Hải Yến,Tê giác đã cùng tham gia

Tại Bình dương:

Cảm ơn doanh nghiệp Hữu Trường đã đem lại không khí ấm áp tình đồng hương Nghệ an Bình dương,với sự góp mặt của đông đủ những người con xa quê vào làm ăn sinh sống.Thế mới biết cái tình cảm nó quý như thế nào

Tại Sài gòn:

Cảm ơn blogeer Cung diễm đã mời tham gia đêm sinh nhật huyền diệu pha lẫn không khí từng bừng của những bài hát 3 miền Nam Trung Bắc.
Cảm ơn blogeer HTG đã giành cho sự tiếp đón nhiệt tình và chu đáo
Cảm ơn chú Duyên tổng giám đốc c/ty bất động sản đã giành chút thì giờ thưởng thức những hương vị lịch sự của Sài gòn chính hiệu.
Cảm ơn anh Song 91/Sương nguyệt Ánh mời một bát phở Bắc mà sau bao ngày đang thèm nó.
Cảm ơn chú Thăng Hó chất người có chút ít quen thuộc đường Sài thành đã hướng dẫn đi một số nơi
Chia sẻ cùng chú Thành vì bị mất một cái xe máy do sơ suất.

Tại Hậu giang:

Cảm ơn bác khôi đã giành cho sự đón tiếp rất đúng chất Nghệ pha lẫn nam bộ với những món ăn hấp dẫn và nhớ mái.

               
                                    Phà Hậu giang (nay mai sẽ ko còn)

Tại Nha trang:

Cảm ơn các bạn:Tuấn khacato,Giỏi Tỉnh đội,Hải k/s Vin bơn,anh Sáu truyền hình Khánh hòa,và một số đ/c thuộc tổng Sông đà... đã nồng nhiệt tiếp đón chu đáo và đầy đủ hương vị du lịch.
Rất tiếc là không gặp được blogeer Liên hoa,mặc dù đã có lời mời trân trọng.
Ký ức Nha trang lần này rất khó quên bởi thái độ tiếp đón rất chân thành và cởi mở.

Tại Đăk nông

Mặc dù không có điểm dừng nhưng do mệt quá nên phải nằm lại giữa đường rừng lúc 2h sáng vì không thể hành quân được nữa

Tại Buôn mê thuật

Có người đã gặp CS4sao và ôm lấy nói rằng :...mấy chục năm rồi...,đó là chú Hải ở Đắc min.Chân thành cảm ơn gia đình bạn Quý,g/đ bạn Diên,chú Bốn,bạn Đốc ( Dân gộc Đắc kăk) đã cho một đêm từng bừng trên đất cao nguyên đúng là có đầy gió đầy nắng 9 Giờ mới thấy cái này).Một đêm với chương trình ca múa nhị nhớ mãi.Chia tay Buôn mê mà lòng khó tả!ko biết tại làm sao?

Tại Tuy hòa Phú yên

Cảm ơn bác Dung rất nhiều nhé nhưng mà thú thật với bác là Thịt chó ở Phú yên không ngon thua thịt cho Ngệ an thôi bác ạ.

Tại Tam kỳ Quảng nam:

Cảm ơn sự tiếp đón của bác Cúc trường cao đẳng kỷ thuật Quảng nam đã giành cho 2 chúng tôi không khí nồng nhiệt,mặc dù bữa ăn hơi muộn nhưng cũng tràn trề tình cảm.

Tại Đà nẵng:

Đây là điểm mà CS4sao muốn tổ chức cuộc hội ngộ với mấy blogeer Đà nẵng nhưng đã thất bại hoàn toàn.Đây là lần tổ chức có thể nói chu đáo từ kinh phí cho đến chương trình nhưng đã bị bể trận vì mọi người có lý do vắng mặt.Tuy nhiên bác Mèo đen đã thể hiện hết mình trong việc tiếp đón rất chân tình từ trưa đến 23h đêm.
Chân thành cảm ơn chú nam bác sỹ b/v 17 Đà nẵng mặc dù bận mổ nhưng vẫn thường xuyên quan tâm 

               
                                          Hết đèo lên Đà lạt

Tại Huế

Ngất ngây trời đất Huế.Cảm ơn sự đón tiếp đ/c Thăng tỉnh đội,chú Quế BCH tỉnh đoàn đã cho thưởng thức những món ăn đặc chất huế,ca Huế.Xin nói rằng đây cũng là điểm dừng gây nhiều ấn tượng và khi chia tay sáng hôm sau cũng lưu luyến vô cùng.

Tại Đông hà Quảng trị:

Chân thành cảm ơn chú Khánh BTG tỉnh ủy và chú Nam đã tiếp bằng những món ốc đặc sản và những thùng ken bên bờ sông Hiếu,lại được nghe kể về những trận đánh bên bờ sông thành cổ.

Tại Đồng hới Quảng bình:

Hơn 6 năm rồi không gặp lại.Anh Việt chiến hữu đội hình sự năm xưa nay thay đổi nhiều,thấy anh khỏe mừng quá.Món tôm chua của anh rất ngon.Cảm ơn anh nhiều.

Tại Hà tĩnh:

Cảm ơn blogeer Cúc vàng đã có lời chào tại k/s Công đoàn và đưa đi siêu thị.Bạn nhiệt tình quá!

Với tất cả những gì trong 16 ngày,có lẽ cũng hiếm hoi lăm mới lặp lại.Xin cảm ơn những người anh ,người bạn,quả thật không thể nói gì hơn nữa

Vinh-Canhsat4sao



18/01/2010

Rất mới: CATP VINH BẮN QUÈ CHÂN ĐỐI TƯỢNG CHÉM CẢNH SÁT

Vào lúc 1h đêm ngày 18/12 Công an phường Đông vĩnh-CA TP Vinh đi tuần tra trên địa bàn phường phát hiện 2 đối tượng đi xe máy có biểu hiện nghi vấn,tổ tuần tra đã tiến hành kiểm tra phát hiện 2 đối tượng này không có giấy tờ tùy thân.Tổ tuần tra đã yêu cầu về công an phường để làm việc.Trên đường đi về CA phường đối tượng Quyền đã nhảy xuống xe chạy trốn.Sau 15p đối tượng này đã mang một kiếm đến và chém vào lưng đ/c Quyền là cán bộ công an phường nhiều nhát nhứng bị trúng vào lưng đ/c Quyền 2 nhát vào lưng,một nhát vào chân.Đ/c Quyền đã dùng súng K54 bắn chỉ thiên 3 phát,nhưng đối tướng vẫn đổ xô vào chém đ/c Quyên.Tình thế bắt buộc,buộc đ/c Quyến phải bắn vào chân đối tượng vỡ đầu gối.

Đối tượng tên Quyền quê ở huyện thanh chương,Nghệ an là công nhân xưởng gỗ tại địa bàn phường Đông vĩnh

Sự việc đang được công an các cấp lập hồ sơ làm rõ sự việc

Tin này chưa có trên báo chí và đã có kiểm chứng.Tuy nhiên các chi tiết chưa cụ thể