25/01/2011

2 ỦY VIÊN TRUNG ƯƠNG DỰ KHUYẾT 35 tuổi LÀ CON ÔNG TẤN DŨNG VÀ NG.V.CHI

                           

Ông Nguyễn Thanh Nghị (trái) và ông Nguyễn Xuân Anh - Ảnh: Q. Thanh - V.Dũng



Trên BBC"


Báo Tuổi Trẻ vừa đăng tải phỏng vấn với hai ủy viên dự khuyết Trung ương trẻ tuổi nhất - ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Xuân Anh, con trai cựu ủy viên Bộ Chính trị và chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Nguyễn Văn Chi.

Cả hai ủy viên này đều mới 35 tuổi.Ông Nghị, phó hiệu trưởng Đại học Kiến trúc TP Hồ Chí Minh, nói ông đã được giữ lại trường này làm việc sau khi tốt nghiệp và lại quay trở về trường sau một thời gian học thạc sĩ và tiến sỹ ở Hoa Kỳ.Khi được hỏi nếu được đề nghị chuyển sang làm công việc khác thì ông sẽ phản ứng ra sao, ông Nghị nói với Bấm Tuổi Trẻ:

"Nếu tổ chức có ý định thì mình là đảng viên sẽ phải chấp hành."Thật ra, tôi chưa có ý định chuyển công tác, chỉ muốn được làm chuyên môn."Tôi thường trao đổi với ba tôi về nhiều vấn đề chứ không chỉ những vấn đề liên quan đến giáo dục.Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng Nguyễn Tấn DũngCon trai thủ tướng cũng nói ông nói chuyện "khá thoải mái" với cha mình về những vấn đề mà ông cảm thấy bức xúc trong xã hội."Tôi thường trao đổi với ba tôi về nhiều vấn đề chứ không chỉ những vấn đề liên quan đến giáo dục."Tất cả trao đổi, phản ảnh đều được ba tôi lắng nghe và phản hồi."Ông Nghị thừa nhận "truyền thống gia đình" góp phần vào chỗ đứng mà ông có nhưng ông cũng nhắc tới "nỗ lực của bản thân"."Nếu được nâng đỡ mà làm một việc không được, làm hai việc không xong... thì làm sao đứng vững được, đặc biệt trong công tác chuyên môn, giảng dạy."Theo tôi, truyền thống gia đình là nền tảng nhưng không thể lấy đó làm sự nâng đỡ và trong các ngành nghề chuyên môn thì không thể nâng đỡ được."Sức ép dư luận về truyền thống gia đình càng làm bản thân tôi có động lực phấn đấu làm việc tốt hơn."Ông Nghị cũng nói trong phỏng vấn với Tuổi Trẻ rằng ông thích đọc sách, nhất là sách chuyên môn, học tiếng Anh và chơi quần vợt khi rảnh rỗi.'Xây dựng đảng'

ông Nguyễn Xuân Anh, hiện là bí thư Quận ủy Liên Chiểu tại Đà Nẵng nói với báo Tuổi Trẻ về cảm xúc của ông khi trúng cử:
"Tôi hạnh phúc, bất ngờ vì ủy viên Trung ương dự khuyết chỉ bầu lấy 25 người mà có tới 61 ứng cử viên."Số dư rất cao (144%) nên rõ ràng việc trúng cử không phải dễ dàng, dù bản thân tôi nằm trong danh sách được Ban Chấp hành Trung ương khóa X giới thiệu."Xu hướng của Đại hội Đảng toàn quốc muốn trẻ hóa đội ngũ cán bộ."

Ông Anh, người từng du học ở Canada và có tám năm làm báo tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi trở lại Đà Nẵng làm chính trị cũng nhắc tới truyền thống gia đình.Ông nói cha ông, ông Nguyễn Văn Chi, trở thành ủy viên chính thức và là bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam - Đà Nẵng khi 41 tuổi."Ba tôi chỉ khuyên làm lãnh đạo phải đặt lợi ích nhân dân lên trên hết và vị trí càng cao càng phải gương mẫu,

ông Anh nói.
Ba tôi chỉ khuyên làm lãnh đạo phải đặt lợi ích nhân dân lên trên hết và vị trí càng cao càng phải gương mẫu.Ông Nguyễn Xuân Anh, con trai cựu ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn ChiCon trai của cựu ủy viên Bộ Chính trị cũng tỏ ra là một đảng viên trung kiên.

Khi được hỏi ông có thời gian vui chơi giải trí không ông nói:"Tôi dành nhiều thời gian đọc sách về công tác xây dựng Đảng, sách về chính trị, về khả năng lãnh đạo, kinh tế và những gì liên quan tới tình hình thế giới.Trong phỏng vấn với Tuổi Trẻ ông cũng nói:"Ở nước ta, Đảng lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện."Công tác Đảng là đề ra đường lối, chủ trương đòi hỏi mình phải suy nghĩ nên cũng có cái lý thú của nó."Thật ra công tác Đảng không khô khan như nhiều người tưởng và đừng nghĩ tới lợi ích kinh tế mới làm tốt được.

Trong tuần qua trên mạng internet lưu truyền một bài viết về chuyện báo Tuổi Trẻ bị 'cạo gáy' khi đưa trên trang nhất tin đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đòi lập ủy ban điều tra ông Nguyễn Tấn Dũng.Bài báo cáo buộc Tuổi Trẻ 'đã phải đăng những bài thiên về ủng hộ ông Dũng sau sự cố này'. 


Trên Tuổi trẻ:

Hai ủy viên Trung ương dự khuyết trẻ nhất nói gì?

 Trò chuyện với Tuổi Trẻ, hai ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng trẻ nhất là ông Nguyễn Thanh Nghị và ông Nguyễn Xuân Anh trao đổi khá thẳng thắn, cởi mở những suy nghĩ, dự định về công việc và cả những chuyện riêng.

Ông Nguyễn Thanh Nghị và ông Nguyễn Xuân Anh cùng tuổi 35, cùng được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI. Cả hai đều xuất thân từ gia đình truyền thống cách mạng. Ông Nghị là con trai lớn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và ông Anh là con trai lớn của nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Nguyễn Văn Chi.

* Ông NGUYỄN THANH NGHỊ (phó hiệu trưởng Đại học Kiến trúc TP.HCM):

“Tôi chưa có ý định chuyển công tác”

Ông Nguyễn Thanh Nghị (trái) và ông Nguyễn Xuân Anh -

Trả lời Tuổi Trẻ về công việc hiện nay, ông Nghị nói:

- Từ lúc học đại học, tôi đã thích làm công tác chuyên môn và giảng dạy. Môi trường giảng dạy rèn cho mình rất nhiều. Tốt nghiệp Đại học Kiến trúc TP.HCM, tôi được giữ lại trường làm việc, giảng dạy một thời gian rồi đi học thạc sĩ và tiến sĩ ở Mỹ. Sau đó quay về trường giảng dạy liên tục từ năm 2006 đến nay.

* Ông có thể cho biết vì sao mình được đề cử vào cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng dù không phải là đại biểu dự Đại hội Đảng?

- Tôi xin cảm ơn các đại biểu tín nhiệm đề cử tôi. Các đại biểu có trao đổi với tôi họ muốn giới thiệu những người trẻ, được đào tạo bài bản. Tôi tôn trọng các ý kiến đó nhưng không nghĩ mình sẽ trúng cử vì nghe nói có rất nhiều ứng cử viên. Tôi nghĩ làm chính trị không đơn giản. Trước mắt mình phải làm tốt công việc hiện tại.

* Nếu bây giờ có lời đề nghị chuyển sang một việc khác, ông sẽ trả lời như thế nào?

- Nếu tổ chức có ý định thì mình là đảng viên sẽ phải chấp hành. Thật ra, tôi chưa có ý định chuyển công tác, chỉ muốn được làm chuyên môn.

* Theo ông, trí thức trẻ hiện nay có quan tâm đến chính trị?

- Dư luận đang lo trí thức trẻ không quan tâm nhiều đến chính trị. Tôi không cho rằng giới trẻ thờ ơ, chỉ biết lo cho cuộc sống của riêng mình. Tuổi trẻ Việt Nam với nhiệt huyết và khát vọng của mình đang đồng hành cùng sự phát triển của đất nước. Ở đây đòi hỏi cả hai phía, các bạn trẻ phải phấn đấu rèn luyện và tổ chức phải tạo điều kiện, tin tưởng, đào tạo và sử dụng thế hệ trẻ.

* Ông có thường trao đổi với cha ông - hiện đứng đầu Chính phủ - về những vấn đề ông cảm thấy bức xúc, chẳng hạn như cải cách giáo dục?

- Tất nhiên là có và khá thoải mái, nhưng phải có cơ sở. Tôi thường trao đổi với ba tôi về nhiều vấn đề chứ không chỉ những vấn đề liên quan đến giáo dục. Tất cả trao đổi, phản ảnh đều được ba tôi lắng nghe và phản hồi.

* Đang công tác trong ngành giáo dục, theo ông, cần làm gì để nâng chất giáo dục đại học?

- Cái đáng phải giải nhất là nguồn nhân lực chưa đáp ứng được yêu cầu. Muốn nâng chất lượng đào tạo, theo tôi, phải đầu tư cơ sở vật chất vì nhiều trường quá chật chội, quá thiếu thốn. Thứ hai, phải đầu tư cho người thầy vì chất lượng thầy thấp thì không thể đào tạo trò giỏi. Thứ ba, phải đầu tư xây dựng giáo trình vì giáo trình giảng dạy đã cũ không cập nhật cho phù hợp.

Theo tôi, để nâng chất lượng cho giáo dục đại học cần tăng nguồn lực đầu tư, đặc biệt từ xã hội, chứ không thể trông cậy vào ngân sách nhà nước. Và phải có chính sách hợp lý hơn cho người thầy, chứ thầy cô hiện nay chìm ngập trong các giờ giảng, không còn thời gian nghiên cứu hay làm gì khác.

"Tôi nghĩ làm chính trị không đơn giản. Trước mắt mình phải làm tốt công việc hiện tại"

NGUYỄN THANH NGHỊ


* Với xu hướng tự chủ đại học, là lãnh đạo Trường Kiến trúc, ông có đòi quyền tự chủ cho trường?

- Lãnh đạo Trường Kiến trúc đã có ý kiến về tự chủ của trường trong nhiều cuộc họp, nhưng với điều kiện phải được tự chủ thật sự để nâng chất lượng của trường lên. Nếu trường không tự nâng chất sẽ khó khăn vô cùng khi bị cạnh tranh. Người ta kiểm định sẽ đánh giá được ngay chất lượng trường. Đây là yêu cầu cấp thiết để trường tồn tại và phát triển đáp ứng yêu cầu mới.

* Xin hỏi thật ông rằng thành công trong công việc của ông hiện nay là do năng lực bản thân hay nhờ truyền thống gia đình?

- Nhờ cả truyền thống gia đình và nỗ lực của bản thân tôi. Nếu được nâng đỡ mà làm một việc không được, làm hai việc không xong... thì làm sao đứng vững được, đặc biệt trong công tác chuyên môn, giảng dạy. Theo tôi, truyền thống gia đình là nền tảng nhưng không thể lấy đó làm sự nâng đỡ và trong các ngành nghề chuyên môn thì không thể nâng đỡ được. Sức ép dư luận về truyền thống gia đình càng làm bản thân tôi có động lực phấn đấu làm việc tốt hơn.

 * Nhưng thưa ông, có ý kiến cho rằng cũng có một bộ phận bạn trẻ thích được nâng đỡ hơn thích cạnh tranh?

- Nói đến tuổi trẻ là nói đến nhiệt huyết, khát vọng và dấn thân, đối mặt thách thức. Tôi cho rằng không dám đối mặt, cọ xát trong môi trường cạnh tranh thì không thể khẳng định mình được. Dựa vào sự nâng đỡ có thể sẽ an toàn trong một giai đoạn nào đó, nhưng lâu dài sẽ bất ổn, sẽ thất bại vì không ai có thể nâng đỡ mình mãi mãi được. Trường đại học Kiến trúc TP.HCM tuyển giảng viên công khai, rõ ràng và khắt khe lắm. Có những chỗ nào tù mù người ta thắc mắc ngay. Không thể tuyển những người không đủ năng lực chuyên môn.

* Ngoài công việc, ông dành thời gian rảnh rỗi cho những việc gì?

 - Tôi phải đọc sách rất nhiều, đặc biệt là sách kỹ thuật. Thầy tôi ở nước ngoài thấy có sách hay thường gửi về cho tôi. Đọc vừa bổ sung kiến thức chuyên môn vừa rèn tiếng Anh. Tôi phụ trách phần đối ngoại của trường, phải làm việc thường xuyên với khách quốc tế. Ngoài thời gian dành cho gia đình, tôi thích chơi quần vợt với bạn bè.

_________________________

Ông NGUYỄN XUÂN ANH
(bí thư Quận ủy Liên Chiểu, Đà Nẵng):

“Tôi chưa bao giờ giới thiệu là con ông này, ông kia”

* Thưa ông, ông cảm thấy thế nào lúc nghe công bố trúng cử?

- Tôi hạnh phúc, bất ngờ vì ủy viên Trung ương dự khuyết chỉ bầu lấy 25 người mà có tới 61 ứng cử viên. Số dư rất cao (144%) nên rõ ràng việc trúng cử không phải dễ dàng, dù bản thân tôi nằm trong danh sách được Ban Chấp hành Trung ương khóa X giới thiệu. Xu hướng của Đại hội Đảng toàn quốc muốn trẻ hóa đội ngũ cán bộ.

* Ông chuẩn bị gì để đảm đương công việc sau khi đứng vào hàng lãnh đạo cao cấp của Đảng?

- Tôi đã kinh qua nhiều vị trí công tác, từ phó giám đốc Trung tâm Xúc tiến đầu tư thành phố, về làm phó chủ tịch quận, phó bí thư quận ủy rồi bí thư quận ủy. Dù có vào Trung ương hay không với tư cách người đứng đầu Đảng bộ quận, tôi phải làm việc hết sức mình phục vụ sự nghiệp chung.

* Ông có nghĩ mình sẽ chịu thử thách lớn hơn ở vai trò mới?

- Rõ ràng được bầu vào Trung ương là vinh dự nhưng trách nhiệm cũng nặng nề hơn, nhiều áp lực hơn. Mình phải làm sao xứng đáng chứ không phải vào Trung ương rồi tự mãn.

* Ông từng làm báo, vì sao ông chuyển sang làm chính trị?

"Tôi chưa bao giờ giới thiệu tôi là con ông này, ông kia. Nói thật người ta có đưa cho anh chức này, chức nọ mà anh làm không được thì dân cũng không tín nhiệm"

Nguyễn Xuân Anh


- Thứ nhất đó là truyền thống gia đình. Thứ hai, bản thân tôi nghĩ chính trị là lĩnh vực mà mình yêu thích. Ba tôi hồi 41 tuổi đã là ủy viên Trung ương chính thức, bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam - Đà Nẵng. Sau khi du học ở Canada về, tôi làm báo tại TP.HCM gần tám năm. Tôi là con trai cả nên ba mẹ muốn tôi quay về làm việc ở quê hương Đà Nẵng.

* Cha ông có truyền bí quyết cho ông?

- Ba tôi chỉ khuyên làm lãnh đạo phải đặt lợi ích nhân dân lên trên hết và vị trí càng cao càng phải gương mẫu.

* Là một lãnh đạo trẻ, ông nghĩ cần phải trang bị thêm những gì để có thể đảm đương công việc?

- Tôi nghĩ mình cần phải hoàn thiện chứ không hài lòng với thực tại. Tôi được đào tạo bài bản hơn so với thế hệ trước vì thời bình có điều kiện thuận lợi hơn. Nhưng kiến thức là vô cùng nên phải tiếp tục nghiên cứu học tập và tích lũy kinh nghiệm.

* Ông đặt mục tiêu cụ thể gì cho bản thân trong tương lai?

- Bây giờ người ta trông vào mình khác ngày xưa. Họ nhìn xem ông này thể hiện như thế nào nên phải ráng làm tốt hơn, chứ bằng trước họ sẽ không chấp nhận. Tôi chưa nghĩ 10 năm sau sẽ làm gì, chỉ tâm niệm rằng mỗi ngày qua đi phải cố gắng đóng góp nhiều hơn. Tất nhiên, đã là ủy viên dự khuyết thì mình phải nỗ lực để trở thành ủy viên chính thức. Nhưng đấy là cố gắng theo hướng tích cực chứ không phải chạy chọt. Còn nếu chưa hoàn thành nhiệm vụ, chưa đủ “chín” thì tiếp tục dự khuyết hoặc thậm chí không được tín nhiệm tham gia Trung ương nữa.

* Tại Đại hội Đảng vừa qua, ông quan tâm đến những vấn đề gì?

- Ai tham dự đại hội cũng quan tâm đến định hướng phát triển đất nước và công tác nhân sự. Hai vấn đề này không chỉ đại biểu mà người dân cũng quan tâm. Tôi nghĩ định hướng phát triển kinh tế năm 2011-2020 cũng có nhiều ý kiến khác nhau. Ví dụ nói đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp thì nhiều người cho rằng không dễ. Mức thu nhập 3.000 USD/người thì chưa bằng Thái Lan bây giờ, mà Thái Lan vẫn chưa phải là nước công nghiệp thật sự. Về nhân sự, tôi cho rằng đại hội đã thể hiện rõ ý chí trẻ hóa vì có những ứng cử viên dự khuyết tuổi hơi lớn đã không được bầu.

* Bây giờ có thể nói ông đã thành công bước đầu, trong đó có bao nhiêu phần trăm nỗ lực bản thân, bao nhiêu do truyền thống gia đình?

- Tôi không phủ nhận truyền thống gia đình góp một phần hết sức quan trọng vào thành công của tôi. Nhưng bên cạnh đó là nỗ lực rất lớn của bản thân tôi. Tôi chưa bao giờ giới thiệu tôi là con ông này, ông kia. Nói thật người ta có đưa cho anh chức này, chức nọ mà anh làm không được thì dân cũng không tín nhiệm. Do đó tôi nghĩ trách nhiệm của mình nặng nề hơn người khác.

* Là cán bộ trẻ làm công tác Đảng, ông có cảm thấy khô khan?

- Ở nước ta, Đảng lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện. Công tác Đảng là đề ra đường lối, chủ trương đòi hỏi mình phải suy nghĩ nên cũng có cái lý thú của nó. Thật ra công tác Đảng không khô khan như nhiều người tưởng và đừng nghĩ tới lợi ích kinh tế mới làm tốt được.

* Ngoài công việc, chắc ông vẫn có thời gian vui chơi giải trí?

- Tôi dành nhiều thời gian đọc sách về công tác xây dựng Đảng, sách về chính trị, về khả năng lãnh đạo, kinh tế và những gì liên quan tới tình hình thế giới. Tôi không thuốc lá, bia rượu, cà phê, chỉ có chơi một môn thể thao là quần vợt. Thời gian rảnh rỗi còn dành cho vợ con.

X.TRUNG - K.HƯNG - Q.THANH thực hiện

21/01/2011

NGHỊCH LÝ VIỆT NAM : NGOÀI THẺ ĐẢNG,TRONG TƯ BẢN

Tuấn Thảo

Cứ 5 năm một lần, Việt Nam mới là một nước cộng sản, nhân dịp đại hội đảng. Phần lớn thời gian còn lại, Việt Nam chạy theo chủ nghĩa tư bản. Đó là nhận xét của một doanh nhân Pháp ở Hà Nội. Nhật báo Le Figaro trích dẫn câu nói này trong bài viết nhân ngày bế mạc Đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 11.

Năm 2011 cũng đánh dấu 25 năm chính sách đổi mới. Nhân dịp này, nhật báo Le Figaro nhìn lại quá trình phát triển Việt Nam. Theo Florence Compain, đặc phái viên của tờ báo từ Hà Nội, nghịch lý của Việt Nam hiện giờ vẫn là : một chế độ cộng sản nhưng với bản chất tư bản. Đảng cộng sản Việt Nam hiện có khoảng 3,6 triệu đảng viên, tương đương với 10% số dân ở độ tuổi lao động. Nhưng đa số người dân chỉ nghĩ tới chuyện kinh doanh làm ăn. Trong mắt họ, sự thành đạt được đo với 3 tiêu chuẩn : tậu nhà mới, mua xe hơi và cho con đi du học ở nước ngoài.

Tờ báo đơn cử một ví dụ để minh họa cho sự hình thành nhanh chóng của một tầng lớp mới giàu lên nhờ kinh doanh. Hiệu thời trang đắt tiền Louis Vuitton của Pháp có khoảng 200 cửa hiệu trên thế giới, trong đó có gần 40 gian hàng ở Nhật Bản, và chỉ có một cửa hiệu Vuitton duy nhất là ở Hà Nội, nằm trên đường Ngô Quyền. Nhưng nếu tính theo diện tích cửa hàng, hiệu Vuitton ở Hà Nội lại đứng đầu về mặt doanh thu và số hàng được bán.

Theo Le Figaro, tại Việt Nam, chạy theo đồng tiền đã trở thành một môn thể thao, nếu không nói là một ‘‘nỗi ám ảnh quốc gia’’. Đối với các nhà tư bản đỏ, có thẻ đảng viên ở trong túi là một cách để làm giàu dễ dàng hơn. Theo ông Benoit de Tréglodé, chuyên gia thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á, các cuộc đấu đá giữa các phe phái trong nội bộ đảng chủ yếu là để giành lấy quyền kiểm soát các hoạt động kinh tế.

Về phía người dân Việt Nam, theo Le Figaro, hầu hết nghĩ đến chuyện làm ăn kiếm tiền và tuyệt đối không đụng tới chuyện chính trị. Họ hầu như không bao giờ bày tỏ chính kiến miễn là chính quyền duy trì một sự tăng trưởng đều đặn, giúp cho đời sống

kinh tế đi lên. Tờ báo trích dẫn họa sĩ Đào Anh Khánh cho rằng : chính sách đổi mới đã cứu giúp đảng và nhà nước, các nhà lãnh đạo đã biết thích ứng với tình hình, khi để cho dân chúng thoải mái làm giàu…giờ đây, không ai còn tin vào chủ nghĩa cộng sản. Nếu có tin, thì chỉ là giả vờ.

Tự do kinh doanh không đi đôi với tự do ngôn luận. Theo ông Matthieu Salomon, đại diện ở Hà Nội của tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International), chính quyền duy trì gọng kềm kiểm soát, không để cho các nhà ly khai hay đối lập một không gian hay khoảng trống nào cả. Ngoại trừ trường hợp của một số nhà trí thức và nghệ sĩ, trong đó có nhà văn Võ Thị Hảo không ngại bày tỏ chính kiến qua các bài viết hay trang blog, đa số còn lại thì ít khi nào mà dám chất vấn chính quyền.

Theo Le Figaro, làm giàu nhưng phải giữ im lặng dường như là chuyện thường tình ở Việt Nam, nơi mà người dân thuộc vào hàng lạc quan nhất thế giới, nơi mà thăm dò dư lụân cho thấy, giới trẻ thích nhà tỷ phú Bill Gates nhiều hơn là Bác Hồ.

THƯ CANHSAT4SAO GỬI TƯỚNG VÕ TRỌNG THANH


Anh Võ Trọng Thanh kính mến!

Tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ có một cơ hội được ngồi với anh để nói chuyện.Tiện có trang blog "lá cải" này tôi xin được mạn phép vài lời gọi là chút tâm sự xung quanh một thời làm cảnh sát.

Tôi là Trọng,Lăng khắc Trọng,chủ blog Canhsat4sao,Nick
syquan_4sao@yahoo.com.

Tôi đã hơn 30 năm làm lính tráng,sống nhiều đơn vị trong nghành công an Nghệ an.Nhưng chưa bao giờ được làm lính trực tiếp của anh.Điều đó có nghĩa là tôi không thể hiểu hết về anh.Nhưng có một điều rất chân thành muốn nói với anh: Tôi rất mến mộ anh về tình chiến đấu và sự quyết đoán dám nghĩ dám làm trong những tình huống đòi hỏi phải có những người như anh.Hình như từ trước tới nay không có một giám đốc công an tỉnh Nghệ an làm được.Mọi phán quyết của anh tôi đề biết và có sự đánh giá tính đúng đắn

Đặc biệt trong công tác tổ chức,anh đã thay đổi được một số vấn đề mà tư duy cũ cứ duy trì mãi ,làm cho chây ỳ trong bộ máy của một số đơn vị  như một gia đình trị lộng quyền.

Không phải một mình tôi,mà tôi thấy hầu như ai cũng tán thành điều anh làm.
Nhưng vấn đề tôi muốn nói với anh là ở chỗ này:

Kẻ hèn mọn như tôi không giám chỉ trích anh một vấn đề gì,nhưng xin phép anh được mạo muội đôi lời vì ít nhất là tôi cũng đã mấy năm làm lính mà anh là giám đốc.

Tôi không hiểu vì sao một con người đầy quyền lực như anh khi đối phó với một tình huống ứng xử trong công tác thay đổi về tổ chức còn để lại nhiều dư âm mà một số người còn dị nghĩ nhiều về anh.Có phải văn hóa lãnh đạo? hay tính nhân văn của quyền lực?.Tôi đã có dịp ngồi tâm sự với anh thượng tá Lý Nam Dân tại nhà riêng của anh ở Linh Đàm Hà nội.Hôm đó còn có anh tiến sỹ Nguyễn Đăng Thành Tỉnh ủy Nghệ an,cả hai anh đề không hài lòng về cách ứng xử của anh.Tôi thấy họ nói đề có lý

Hay là việc thay anh Thìn ở trại giam về thay anh Năm ở phòng CSGT...Rồi anh Hòa Về thay anh Lập trưởng công an thành phố Vinh...rồi anh Nghị trưởng công an Quỳ hợp vân vân...Đây là những dư âm lùm xùm.Tất cả những trường hợp này đã gây nên một dư luận không tốt về anh,để lại một dư âm cho rằng anh đã không làm tốt được công tác tư tưởng trong tổ chức.Vô tình anh đã tự gây nên một mối hận thù muôn đời cho anh,mà tôi tin rằng không bao giờ xóa được.

Tiện đây tôi cũng muốn nói thêm rằng trong quá trình anh làm giám đốc,tầng lớp cấp trưởng,phó thuộc hạ bệ của anh tha hồ tung hoành hạch sách lính tráng mà anh không bao giờ biết.tôi tin rằng anh không quan tâm chuyện này nhưng đây cũng là một điểm yếu trong cơ cấu của chế độ thời nay.

Cuộc đời anh làm lãnh đạo anh đã thấy có thằng lính nào 4 năm không hoàn thành nhiệm vụ chưa? xin thưa rằng có đấy! Chính tôi đã 4 năm không hoàn thành nhiệm vụ.Anh có suy nghĩ gì về người lãnh đạo này không? Xin thưa :sau khi lần thứ 4 nó xếp tôi không hoàn thành nhiệm vụ vừa được 1 tuần thì nó cũng lăn ra chết luôn

Tôi đã một lần lên gặp riêng giám đốc Phan đình Trạc (Nay làbí thư tỉnh ủy)đặt vấn đề ngay ngắn về chuyện trù dập lính tráng.Xử oan,không đúng người đúng tội...Nhưng không có hiệu lực gì.Điều đó chứng tỏ rằng ở chế độ ta mà cụ thể là nơi CATP Vinh cuộc sống chỉ nặng về quan hệ anh em,con cha cháu ông thì được hưởng sự ưu ái rất trắng trợn.số còn lại là chịu sự thua thiệt suốt đời.

Tôi nói hơi xa vấn đề nhưng chung quy lại sự lãnh đạo ngày nay đã tự tạo dựng nên một lề lối làm việc quan hệ gia đình thân thích,mất đi tính tự nhiên khách quan của xã hội.Đây là một hệ quả xấu cho tương lai sau này

Anh kính mến

Nay mai anh sẽ nghỉ có nghĩa là anh cũng về với sự cân bằng xã hội.Cuộc sống tạo hóa làm cho con người trở về với tư duy nhiều hơn.Và...Chắc chắn anh cũng sẽ tư duy về đạo đức là phần nhiều.Nghĩ về quá khứ hẳn anh cũng chỉ để đào sâu chôn kỹ những những thứ sai lầm,sống để dạ chết mang đi.Nhưng cái mồm thiên hạ thì muôn đời lảm nhảm nhưng thứ thiên hồ địa hỵ ngoài đường ngoài quán chẳng mấy lúc đến tai anh đâu.

Thôi! Chốn về già tôi cũng như anh.Lẳm nhảm dăm ba chuyện đời là vậy.Tôi hoàn toàn không khôn hơn anh,nhưng chỉ muốn nói với anh một điều rằng làm lãnh đạo rất cần thiết phải có tinh nhân văn,văn hóa ứng xứ.Đó là kinh nghiệm chắt lọc từ cuộc sống đấy anh ạ

Chúc anh ăn tết vui vẻ .Năm mới tươi vui,an khang thịnh vượng

TỔNG HỢP 15 PHÁT BIỂU VÀ CÂU NÓI BẤT HỦ NĂM 2010

1. Phát biểu "thông minh" nhất

Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường cao tốc. Việt Nam ta cũng có chỉ số IQ cao nên tôi đề nghị phải xây.

Phát biểu của ông Trần Tiến Cảnh (Hà Nam) khiến nhiều người lại phải đâm nghi ngờ chỉ số IQ của chính mình.

2. Câu nói "trần trụi" nhất

Tôi chưa thấy môi trường khoa học ở Việt Nam có điểm mạnh nào so với thế giới, chỉ có điểm yếu hoặc rất yếu thôi.

Nhận xét của giáo sư Nguyễn Tiến Dũng (Đại học Toulouse, Pháp). .

3. Câu nói lo lắng nhất 

Các thầy cô hãy cảnh giác với học trò.

Một lãnh đạo ngành giáo dục thành phố Hải Phòng cảnh báo về việc học sinh “bẫy” cô giáo.

4. Câu nói ưu tư nhất

Thanh tra trùng trùng điệp điệp nhưng hiệu quả không cao.

Nhận định của ông Lê Thanh Bình, Chủ nhiệm ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội, về lực lượng thanh tra hiện nay.

5. Lời bào chữa xác đáng nhất

Học sinh không thích học sử học văn, ta phải mừng vì sách sử, sách văn hiện quá lôm côm.

Nhà sử học Nguyễn Khắc Thuần “bào chữa” cho học sinh.

6. Câu nói có chất "Ci-nê" nhất

Nền giáo dục của chúng ta không có hậu kỳ.

Ví von theo kiểu điện ảnh của báo Pháp luật tp. HCM khi thấy bao lớp học sinh giỏi đoạt đủ các giải quốc tế được chào đón, ròi sau đó trọng dụng, đào tạo ra sao thì… chấm hết.

7. Phát biểu đồng cảm với dân nhất

Người dân có tới 4 đại diện: HĐND xã, HĐND huyện, NĐND tỉnh, Quốc hội. Nhưng khi lâm sự thì không biết hỏi ông nào.

Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đồng cảm với người dân vì không biết hỏi ông nào khi có chuyện.

8. Câu nói "thật thà" nhất

Có giao 1.000 tỷ đồng – 2.000 tỷ đồng bảo làm sao cho Hà Nội khỏi ngập mỗi khi mưa lớn thì chúng tôi cũng chịu.

Ông Nguyễn Lê, Giám đốc công ty thoát nước Hà Nội thật thà khi được hỏi làm thế nào để Hà Nội hết ngập.

9. Phát biểu "kinh nghiệm" nhất

Trong phòng chống tham nhũng, sợ nhất là a lô với vỗ vai.

Ông Vũ Tiến Chiến, Chánh văn phòng Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng thổ lộ về việc đáng ngại nhất trong phòng chống tham nhũng.

10. Phát biểu "trách nhiệm" nhất

Chúng tôi đã làm hết trách nhiệm và không có lỗi.

Câu trả lời từ các phía có liên quan trong hai vụ tai nạn thảm khốc “giữa đường sụp hố” tại Tp. HCM

11. Câu nói "chuẩn không cần chỉnh" nhất

Tệ nạn xã hội đang diễn biến phức tạp.

Phát biểu của nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô “hô” lúc đương chức. Ngài chủ tịch đã nói thì cấm có sai...

12. Câu nói "xám màu" nhất 

Về lý thuyết, dự án bauxite là an toàn.

Lời Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường trước Quốc hội về sự an toàn của các dự án bauxite. Trả lời theo kiểu lý thuyết này giống… trả bài hơn là trả lời.

13.  Lời đe dọa đáng sợ nhất

Nếu các đồng chí không tự cắt, chúng tôi sẽ cắt các đồng chí.

Chủ tịch UBND tp HCM Lê Hoàng Quân chỉ đạo các địa phương về việc cắt nhà xây lố tầng.

14. Câu chém "tầm phào" nhất 

Tôi hứa chấm dứt ghép nhiều bệnh nhân một giường chỉ là câu chuyện truyền miệng, tầm phào thôi.

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu trả lời về việc hứa dẹp tình trạng nhiều bệnh nhân nằm ghép một giường.

15. Câu nói hợp phép vệ sinh nhất 

Không nên ảo tưởng có một đơn vị vô trùng trong một môi trường nhiễm trùng.

Tiến sĩ Bùi Trần Phượng, Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen, nhận xét về tham nhũng trong giáo dục.

18/01/2011

VỤ KHEN NGỢI THỦ TƯỚNG NGUYỄN TẤN DŨNG

Vụ khen ngợi Nguyễn Tấn Dũng: Thông Tấn Xã Việt Nam biến rác thành vàng?

Hôm qua đăng bài “’Báo chí nước ngoài’ ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng? Thật hư ra sao ?!” . Hôm nay, tôi phát hiện ngay một chuyện khá thú vị, đó là: báoPháp Luật Việt Nam đã vội vã xoá biến đi bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”! Tuy nhiên, độc giả vẫn có thể xem được nguyên vẹn bài báo lừa bịp ấy trong cache của trang Google. Hơn thế nữa, bài báo ấy đã được hàng trăm tờ báo khác ở Việt Nam công khai phát tán.
 
Còn một chuyện ngoạn mục hơn nữa mà đến trưa hôm nay tôi mới tình cờ phát hiện, đó là: lúc 00:17:00, ngày 12/01/2011, tờ báo của Thông Tấn Xã Việt Nam đã đăng trên trang nhất, mục Chính Trị, một bài dài 400 chữ, với cái nhan đề rất hấp dẫn
 
“Tác giả Đức ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”!


 

Thông tấn xã Việt Nam là hãng thông tấn Quốc gia, trực thuộc Chính phủ Việt Nam và là cơ quan thông tin chính thức của Nhà nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.


 


Bài báo của Thông Tấn Xã Việt Nam đã nhập đề: Một loạt các trang web tiếng Đức ngày 10/1 đã đăng tải bài của tác giả Olaf Jüttner gọi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010.”

“Một loạt các trang web tiếng Đức” ấy, như tôi đã vạch ra trong bài viết hôm qua (13/01/2011), thực chất chỉ là những trang tự quảng cáo tiếp thị miễn phí ở Đức, chứ không phải là những tờ báo đàng hoàng.


“Tác giả Olaf Jüttner” là ai?


Là một người chưa từng xuất bản một tác phẩm nào cả, và chính là ông tổng giám đốc của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”, đặt văn phòng tại Alte Landstr. 114, 21039 Escheburg/Germany, Phone: ++49 (0)4152 81378, Fax: ++49 (0)4152 81377 [http://www.res-inter.de/?show=imprint].

Ông “tác giả Olaf Jüttner” này có gọi Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010” hay không?

Không.

Cái danh hiệu “Nhân vật của năm 2010” của Nguyễn Tấn Dũng là do báo VnExpress bình chọn ngày 01/01/2011 [
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2011/01/3BA24BD1/]. Mười ngày sau đó, công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” của ông Olaf Jüttner đã chế biến cái danh hiệu này sang tiếng Đức là “Mann des Jahres 2010”, rồi đưa vào một cái “press release” gọi là VIETNAM: Premierminister Nguyen Tan Dung ist “Mann des Jahres 2010” [VIỆT NAM: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “Nhân vật của năm 2010”], và tự đăng miễn phí trên trang firmenpresse.de ngày 10/01/2011 để quảng cáo tiếp thị cho Nguyễn Tấn Dũng.

Thế là… cuộc chơi đẹp mắt bắt đầu!

Ngày 12/01/2011, Thông Tấn Xã Việt Nam tung ra bài báo 
“Tác giả Đức ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”! Theo kết quả trên trang Google, cho đến hôm nay, 14/01/2011, bài báo này đã được phát tán trên 11,200 trang web tiếng Việt! Ngay cả báo Dân Trí — báo điện tử của Trung ương Hội Khuyến học Việt Nam — cũng ra sức phát tán bài  này để… nâng cao dân trí!




 

Thật là một thành quả to lớn của công việc chế biến rác!

Tất cả những gì mà Thông Tấn Xã Việt Nam cho rằng “tác giả Olaf Jüttner” đã “ca ngợi” Nguyễn Tấn Dũng, thực ra, chỉ là sự lặp lại đúng y như những gì mà báo VnExpress đã ca ngợi Nguyễn Tấn Dũng.


Điều ngoạn mục nhất là sau khi công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH” của ông Olaf Jüttner đã chế biến nội dung bài báo VnExpress thành một cái “press release” tiếng Đức, thì nó lại đi ngược trở về Việt Nam, và được Thông Tấn Xã Việt Nam xem là một đống “vinh dự” do “tác giả Olaf Jüttner” tặng cho ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng!

Có một chi tiết cần làm rõ, đó là: trang firmenpresse.de đã đăng một hàng chữ ngay bên dưới cái “press release” quảng cáo tiếp thị của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”, trong đó firmenpresse.de khẳng định:

“Thông cáo báo chí này là ý kiến của cá nhân người viết” [Die PresseMitteilung stellt eine Meinungsäußerung des Erfassers dar], “firmenpresse.de không sở hữu nội dung của bản thông cáo” [firmenpresse.de macht sich die Inhalte der PresseMitteilungen nicht zu eigen], và “trách nhiệm về mọi hậu quả xảy ra (ví dụ: bị cảnh cáo, khiếu nại, v.v.) là thuộc về người tự đăng bài, chứ không thuộc về firmenpresse.de” [Die Haftung für eventuelle Folgen (z.B. Abmahnungen, Schadenersatzforderungen etc.) übernimmt der Eintrager und nicht firmenpresse.de].

Ấy vậy mà Thông Tấn Xã Việt Nam và hàng loạt báo chí ở Việt Nam vẫn "cố tình" rằng cái “press release” quảng cáo tiếp thị này là một bài viết có giá trị khách quan trên “báo chí châu Âu”, “báo chí nước ngoài”!

Xin nói rõ: báo của Thông Tấn Xã Việt Nam có cả các trang tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây-ban-nha, và tiếng Trung Hoa. Thế nhưng, bài 
“Tác giả Đức ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”chỉ có bản tiếng Việt!

*

Ở đây, có một câu hỏi cũng nên đặt ra: Tại sao “tác giả Olaf Jüttner”, tổng giám đốc của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”, lại phải loay hoay chế biến bài báo của VnExpress để quảng cáo tiếp thị cho Nguyễn Tấn Dũng?

Như tôi đã phân tích trong 
bài viết hôm qua, công ty này chuyên về các dịch vụ chế biến rác rưởi và vệ sinh môi trường [http://www.res-inter.de/?show=products]. Nó có kỹ thuật biến rác rưởi thành năng lượng, vừa làm sạch môi trường, vừa làm tăng nguồn năng lượng. Nó tự giới thiệu rằng nhân viên của nó có “gốc” Đông Nam Á từ giữa thập niên 70 (Our staff has its “roots” in Southeast Asia since the mid 70th) [http://www.res-inter.de/?show=home], và nó có những dự án đầu tư vào các nước Đông Nam Á, trong đó tất nhiên có Việt Nam.

Trong cái “press release” của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”, “tác giả Olaf Jüttner” nhấn mạnh ở đoạn kết luận:


Anstehende Aufgaben für die Zukunft PM Dung wird in den nächsten Jahren massiv die anstehenden Umweltprobleme angehen, insbesondere die Müll- und 

Abwasserentsorgung sowie die noch unzureichendeStromversorgung, die nicht Schritt halten konnte mit dem massiven Wirtschaftswachstum der letzten Jahre. Deutschland hat diesbezüglich einen ausgezeichneten Ruf als Lieferant entsprechender Technologie und wird sehr geschätzt. Insbesondere der Nachholbedarf in Bezug auf Energieerzeugung öffnet einen Markt für deutsche Anbieter…

[Những thử thách trong tương lai mà Thủ tướng Dũng sẽ giải quyết triệt để là những vấn đề về môi sinh, đặc biệt là việc xử lý rác và hệ thống thoát nước dơ, cũng như nguồn năng lượng không tương xứng với sự tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ trong những năm qua. Ở phương diện này, nước Đức có uy tín tuyệt hảo trong việc cung ứng kỹ thuật và được đánh giá cao. Đặc biệt, nhu cầu bắt kịp về năng lượng mở ra một thị trường cho các nhà cung cấp của Đức...]


Thế thì mọi việc đã rõ như ban ngày: “Tác giả Olaf Jüttner”, tổng giám đốc của công ty chế biến rác “RES-Resources, Ecology, Services GmbH”, loay hoay chế biến bài báo của VnExpress thành cái “press release” này với mục đích “nâng bi” cho ông Thủ tướng được sướng, để ông vui vẻ mời công ty này vào Việt Nam làm dịch vụ… xử lý rác.

Thế nhưng, dưới sự điều khiển của Thông Tấn Xã Việt Nam và hàng loạt báo chí ở Việt Nam đã ra sức thổi phồng mọi sự vô cùng… ngoạn mục.


N.T.H - BAOBLOG biên tập

 

Nghệ an : NGÀY MAI XỬ ÔNG GIÀ THỢI CAN TỘI HIẾP DÂM

Chiều nay winc100 ngồi với 9 người bên phía bị hại trong vụ ông già Thợi ở huyện Tương Dương Nghệ an có hành vi hiếp dâm cháu bé T.A sinh năm 1996.Trong không khí căm phẫn số người này đã khẳng định tuyên chiến và làm đến cùng bắt buộc lão già này phải đền tội.

Tuy nhiên vụ án đang còn nhiều vấn đề .

Tình tiết vụ án

Theo hồ sơ của Công an và Viện KSND tỉnh Nghệ an, hành vi vi phạm pháp luật của bị can Nguyễn Châu Thợi (65 tuổi, trú tại làng Bãi Sở, xã Tam Quang, huyện Tương Dương) có thể tóm tắt như sau:

Khoảng 17 giờ ngày 8-6-2009, cháu T.A. (SN 1996, trú tại làng Bãi Sở, học sinh lớp 8, trường THCS Tam Quang, huyện Tương Dương) đang soạn sách vở để học bài thì ông Thợi vào nhà, hỏi “Cháu học lớp mấy rồi?”, rồi ôm ngang người T.A. nói “Lấy chồng được rồi”. Chị Hồ Thị Thắng (mẹ cháu T.A.) đi làm về, trông thấy, chửi ông Thợi: “Ông già rồi chi mà ngu rứa?”, ông Thợi không nói gì, im lặng ra về.

Khoảng 17 giờ ngày 9-6-2009, cháu T.A. đang quét nhà, ông Thợi tiếp tục vào nhà, và đã thực hiện hành vi hiếp dâm cháu T.A. Hiếp xong, ông Thợi dọa giết chết, nếu T.A. mách mẹ.

Ngày 10-6-2009, cháu T.A. đang học bài, ông Thợi tiếp tục vào nhà, hiếp dâm cháu. Lần này, chị Thắng (đang đi làm đường) về nhà lấy nước cho tổ công nhân uống, bắt gặp T.A. đang mặc quần áo, ông Thợi đứng ở đầu giường. Chị Thắng có kể cho các chị Đào Thị Lương, Hồ Thị Xuân là những người cùng làm đường nghe.

Ngày 11-6-2009, ông Thợi đã tới nhà xin lỗi hai mẹ con chị Thắng, đưa cho chị Thắng 100.000 đồng. Chị Thắng có hoàn cảnh khó khăn, vợ chồng chị chia tay khi chị đang mang thai cháu T.A., một mình chị nuôi cháu trong hoàn cảnh kinh tế chật vật.

Ngày 21-9-2009, Bệnh viện Đa khoa huyện Tương Dương có biên bản hội chẩn trường hợp cháu T.A. và kết luận: “âm hộ bình thường, màng trinh thủng hoàn toàn, viêm âm đạo”. Sau đó, gia đình chị Thắng và ông Thợi có gặp nhau để giải quyết, nhưng không thành. Cháu T.A, đã viết đơn tố cáo ông Thợi, gửi tới Công an huyện Tương Dương.

Những uẩn khúc

Luật sư Nguyễn Vinh Diện (Đoàn Luật sư tỉnh Nghệ An) nhận xét: Trong vụ án này, Công an và Viện KSND tỉnh Nghệ An mới chỉ dựa trên lời khai của cháu T.A., của chị Hồ Thị Thắng (mẹ cháu) và chị Đào Thị Lương, Hồ Thị Xuân (từng được nghe chị Thắng kể lại sự việc) để khởi tố, truy tố ông Thợi về hành vi “hiếp dâm trẻ em”, là chưa đủ căn cứ vững chắc.

Uẩn khúc lớn nhất trong vụ án này, tại CQĐT, bị can Thợi không thừa nhận đã hiếp cháu T.A., và một mực kêu oan.

Theo xác nhận của chị Trần Thị Hoa, cán bộ y tá xã, và nhiều người dân làng Bãi Sở, xã Tam Quang, trong thời gian từ 6-6 đến 13-6-2009, ông Thợi bị ốm, phải điều trị tại nhà.

Ông Lê Hồng Khoan, đội trưởng đội thi công (thuộc Cty Cổ phần Phát triển Trung Anh, thi công tuyến đường liên thôn xã Tam Quang) cho biết: Trong ba ngày từ 8 đến 10-6-2009, Cty Trung Anh (người trực tiếp thuê công nhân là ông Khoan) không hề thuê chị Thắng cũng như các chị Đào Thị Lương, Hồ Thị Xuân làm đường, như chị Thắng khai với CQĐT.

Ngày 30-5 và 25-6-2010, TAND tỉnh Nghệ An đưa vụ án này ra xét xử, nhưng đều phải hoãn tòa, trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung, bởi HĐXX nhận thấy còn nhiều chi tiết của vụ án chưa được làm rõ.